Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác ᴛɪᴍ ᴍìɴʜ ɴʜư ɴɢừɴɢ đậᴘ trong khoảnh khắc Tuấn ghé sát tai tôi. Hơi thở anh ta nóng ran bên vành tai, thì thầm bằng chất giọng trầm khàn đến gai người: “Đêm nay em vào phục vụ bố anh nhé?”
Tôi bật cười, nghĩ anh đang đùa. Đám cưới ngày hôm nay đã quá mệt mỏi rồi, tôi cứ tưởng anh muốn trêu vợ để giải tỏa căng thẳng. Nhưng Tuấn không cười. Ánh mắt anh ta nghiêm nghị, ʟạɴʜ ʟùɴɢ đến mức không khí trong phòng ngủ đột nhiên rét buốt sống lưng, dù ngoài kia cái oi bức của tháng Sáu Sài Gòn vẫn đang hầm hập. Đó là đêm tân hôn của chúng tôi.
Tôi tên Linh, 26 tuổi, một nữ kế toán nhỏ tại quận 7 với mức lương vừa đủ gói ghém gửi về quê cho mẹ. Tôi bằng lòng với cuộc sống giản dị cho đến khi gặp Tuấn – gã trai môi giới bất động sản khéo ăn khéo nói, sở hữu căn nhà hai tầng khang trang ở ngoại ô. Bạn bè ai cũng bảo tôi tốt số, lấy chồng thành phố có sẵn nhà cửa, không phải chịu cảnh ᴛʜắᴛ ʟưɴɢ ʙᴜộᴄ ʙụɴɢ ᴠᴀʏ ᴍượɴ ᴛɪềɴ mua chung cư. Tôi bước vào cuộc hôn nhân này với niềm hạnh phúc ngập tràn, cho đến khi câu nói ấy vang lên xé toạc màn đêm.
Tuấn ngồi ngay ngắn trên mép giường, thản nhiên giải thích rằng bố anh ta bị đau lưng, khó ngủ, cần con dâu vào bóp vai, pha sữa thay anh ta. Bản năng phụ nữ mách bảo tôi có điều gì đó sai lệch, nhưng vì nghĩ đến ɴɢườɪ ᴍẹ ɴɢʜèᴏ ở ǫᴜê ᴠừᴀ ᴋʜóᴄ ᴛɪễɴ ᴄᴏɴ ɢáɪ đɪ ʟấʏ ᴄʜồɴɢ ɢɪàᴜ, tôi ɴᴜốᴛ ɴướᴄ ᴍắᴛ gật đầu. Tôi bước xuống cầu thang, đèn hành lang vàng vọt đổ những chiếc bóng dài ngoằng dị hợm lên tường. Đứng trước cánh cửa phòng khép hờ của bố chồng, tay tôi lạnh ngắt, run rẩy gõ cửa: “Bố… con là Linh”. Nhưng tôi không hề biết rằng, đằng sau cánh cửa gỗ ấy là một sự ᴛʜậᴛ ᴛàɴ ɴʜẫɴ sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi…
Cánh cửa phòng từ từ mở ra. Trái với những gì tôi tưởng tượng về một sự ghê tởm, đập vào mắt tôi là một căn phòng nồng nặc mùi thuốc bắc và cồn y tế. Trên chiếc giường gỗ lớn, bố chồng tôi – ông đại gia bất động sản khét tiếng một thời – đang nằm co quắp, gương mặt hốc hác, đôi mắt đờ đẫn nhìn lên trần nhà. Khi thấy tôi bước vào với bộ váy ngủ lụa, ông bỗng kích động, ú ớ không thành tiếng, đôi tay gầy guộc run rẩy quơ cào vào không khí.
Lúc này tôi mới kinh hoàng phát hiện ra: một bên chân của ông đã bị một sợi xích sắt xích chặt vào thành giường, giấu khéo léo dưới lớp chăn mỏng.
Ông không phải người đàn ông hiền lành, ít nói như lời Tuấn kể. Ông bị tai biến nặng, liệt nửa người và mất khả năng ngôn ngữ từ nửa năm trước. Nhìn thấy tôi, ông cố dùng chút sức tàn đẩy một mảnh giấy nhỏ bị vo tròn dưới gối về phía tôi. Tôi run rẩy nhặt lên, mở ra xem. Đó là một tờ giấy biên nhận nợ nần được viết bằng nét chữ nghệch ngoạc cũ kỹ của chính Tuấn: Bản thân Tuấn đã cá độ bóng đá và đầu tư đất nền thua lỗ, nợ giang hồ hơn 4 tỷ đồng. Hóa đơn cắm ký chính căn nhà hai tầng này và toàn bộ hiệu thuốc cũ của bố chồng đều đã bị Tuấn làm giả chữ ký để thế chấp.
Chương 2: Màn kịch lừa đảo của gã chồng hờ
Chưa kịp hoàn hồn, tiếng bước chân của Tuấn đã vang lên từ phía sau. Anh ta bước vào phòng, không còn vẻ dịu dàng, ấm áp của ngày thường, thay vào đó là nụ cười lạnh lùng, đầy toan tính. Tuấn nhìn bố mình, rồi nhìn sang tôi: “Em thấy rồi đấy. Ông già bị liệt, không ký tá gì được nữa. Gia sản nhà này thực chất đã bay sạch từ lâu rồi”.
Tôi hét lên: “Anh lừa tôi? Anh cưới tôi về chỉ để làm lá chắn, để gánh nợ cùng anh sao?”.
Tuấn tiến lại gần, bóp chặt cằm tôi, gằn giọng: “Thông minh đấy! Giang hồ nó ép anh dữ quá. Tài khoản của em đứng tên sạch sẽ, lý lịch lại tốt. Anh cần em đứng ra ký bảo lãnh cho anh vay một khoản tín chấp nợ mới ở ngân hàng để đập vào chỗ nợ đen. Đổi lại, em vẫn được làm phu nhân căn nhà này. Nếu em từ bỏ, giang hồ nó về tận quê tìm mẹ em đòi nợ hộ anh đấy!”.
Hóa ra, tất cả sự săn đón, từng chiếc áo khoác dự phòng, từng ly trà sữa ít đường mà Tuấn chuẩn bị cho tôi suốt 8 tháng qua chỉ là một màn kịch được lên kế hoạch tỉ mỉ. Anh ta cần một cô vợ làm kế toán, có lịch sử tín dụng sạch sẽ, nhẹ dạ cả tin để biến thành con tốt thế thân cho đống nợ nần ngập đầu. Việc bắt tôi vào “phục vụ” bố chồng đêm nay thực chất là để tôi tận mắt chứng kiến sự bất lực của ông, ép tôi phải vào thế tiến thoái lưỡng nan mà chấp nhận thỏa hiệp.
IV. ĐOẠN KẾT: SỰ TRẢ THÙ CỦA CÔ CON DÂU KẾ TOÁN
Nhìn người bố chồng tội nghiệp bị chính con trai ruột xích chân trên giường, nhìn bản chất khốn nạn của gã đàn ông mình vừa trao thân gửi phận, một luồng khí lạnh chạy dọc người tôi. Nhưng tôi là một kế toán, tai ương này đã rèn cho tôi cái đầu lạnh. Tôi không khóc lóc van xin, tôi nhìn thẳng vào mắt Tuấn, gật đầu: “Được, ngày mai em sẽ xem hồ sơ vay vốn cho anh”.
Tuấn đắc ý bỏ ra ngoài, không hề biết rằng anh ta đã phạm phải sai lầm lớn nhất đời mình: đối đầu với một người phụ nữ làm việc với những con số.
Cái kết lật kèo sau 3 tháng:
-
Thu thập chứng cứ: Trong suốt 3 tháng tiếp theo, tôi giả vờ ngoan ngoãn phục vụ bố chồng, lén chụp lại toàn bộ giấy tờ giả mạo chữ ký mà Tuấn đã làm để chiếm đoạt tài sản của ông, đồng thời bí mật ghi âm lại những lời đe dọa của Tuấn và đám giang hồ.
-
Đưa ra ánh sáng: Ngày nộp hồ sơ vay vốn, thay vì ký tên, tôi ôm toàn bộ chứng cứ đến thẳng cơ quan công an quận tố cáo hành vi làm giả con dấu, tài liệu của cơ quan tổ chức và ngược đãi người cao tuổi của Tuấn.
-
Cái giá phải trả: Tuấn bị bắt giữ ngay tại văn phòng nhà đất trong sự bàng hoàng. Căn nhà hai tầng được tòa án phong tỏa để trả lại quyền sở hữu hợp pháp cho bố chồng tôi.
Tôi làm thủ tục đơn phương ly hôn, dọn ra khỏi căn nhà đầy ác mộng đó. Trước khi đi, tôi thuê một người hộ lý thân cận đến chăm sóc cho bố chồng. Đứng trước người đàn ông tội nghiệp đang rơi nước mắt trên giường bệnh, tôi cúi đầu chào ông lần cuối. Đêm tân hôn kinh hoàng ấy đã dạy cho tôi một bài học nhớ đời: trên đời này không có bữa trưa nào miễn phí, và những thứ bọc đường hào nhoáng đôi khi lại là liều thuốc độc giết chết cuộc đời bạn.