Đuổi vợ về ngoại để “bình tĩnh lại”, 2 tuần sau chồng đứɴɢ ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ nhìn căn nhà trống hoác và sự thật tột cùng.

Tôi là Phan Đức Trọng, 34 tuổi. Hôm đó, tôi đứɴɢ ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ trước căn nhà mái ngói cũ kỹ ở cuối con hẻm ngoằn ngoèo, tay cầm túi trái cây mua sẵn cho thằng Bo. Cánh cổng sắt khóa chặt, tấm biển số nhà đã bị tháo mất, mấy chậu mai và chậu nha đam trước sân cũng biến đâu. Không một tiếng người. Chỉ có gió heo may thổi qua cây khế nghiêng nghiêng. Tôi gọi lớn: “Ba mẹ, Nhi ơi!” Nhưng không ai đáp. ᴛɪᴍ ᴛôɪ ɴʜư ɴɢừɴɢ đậᴘ.

Hai tuần trước, vợ tôi – Yên Nhi – ᴄãɪ ɴʜᴀᴜ ᴅữ ᴅộɪ với mẹ tôi. Tôi đứng giữa, chẳng ngả về bên nào, chỉ chọn cách dễ nhất của một gã đàn ông ʜèɴ ɴʜáᴛ là bảo cô ấy: “Em về bên ngoại vài hôm đi, bình tĩnh lại rồi nói chuyện.” Yên Nhi không khóc, không cãi, chỉ lặng lẽ xách vali đi. Lúc ấy tôi còn thấy nhẹ người, nghĩ bụng đàn bà giận mấy cũng nguôi, nhất là còn con nhỏ, còn chồng ở đây.

Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, cái im lặng của Yên Nhi hôm ấy không phải ɢɪậɴ ᴅỗɪ, ᴍà ʟà sự ᴛʜấᴛ ᴠọɴɢ đến tận cùng. Cô Sáu hàng xóm thò đầu ra, giọng ái ngại: “Cậu tới trễ rồi, cả nhà bên đó bán nhà dọn đi hơn tuần nay rồi. Ông Bảy chỉ nói một câu: Ở đây nữa có ngày mất sạch”. Tôi nuốt khan, tay run run nhận phong bì vàng nhầu từ cô Sáu. Bên trong chỉ một mảnh giấy, nét chữ Yên Nhi run run nhưng gọn gàng: “Khi anh biết vì sao tôi phải đi, chắc anh sẽ không còn dám trách tôi nữa.” Câu nói ấy như ᴅᴀᴏ ᴄắᴛ ᴠàᴏ ᴛɪᴍ. Tôi buộc phải lật lại toàn bộ ᴛấɴ ʙɪ ᴋịᴄʜ ᴋɪɴʜ ʜᴏàɴɢ ᴍà ᴄʜíɴʜ sự ɴʜᴜ ɴʜượᴄ của mình đã tiếp tay cho mẹ và em trai…

Tôi và Yên Nhi cưới nhau đã sáu năm. Cô ấy làm kế toán ở xưởng gỗ, ít nói nhưng vô cùng thấu đáo. Mẹ tôi ngày đầu đã không ưng vì chê nhà thông gia quê mùa, làm mộc bụi bặm. Vì bố mất sớm, mẹ bám chặt lấy tôi và luôn rót vào tai tôi tư tưởng: “Mẹ chỉ có mỗi con, vợ thì cưới lại được, mẹ thì không”. Mỗi lần vợ mẹ va chạm, tôi đều nghiêng về mẹ và bắt vợ phải nhịn với lý do “bà già rồi”.

Sự việc bắt đầu tồi tệ khi Quốc Tùng – em trai tôi – lao vào làm ăn thua lỗ triền miên, nợ nần chồng chất. Mẹ tôi thương nó mù quáng, bắt đầu để mắt đến mảnh đất xưởng mộc trị giá hàng tỷ đồng của bố mẹ vợ tôi. Trong một bữa cơm, Tùng nửa đùa nửa thật đòi mượn sổ đỏ nhà vợ để thế chấp xoay vốn. Yên Nhi tái mặt từ chối, còn mẹ tôi thì đập bát chửi cô ấy ích kỷ.

Nhiều ngày sau đó, Yên Nhi phát hiện tủ giấy tờ bị xê dịch và mấy bản photo căn cước công dân biến mất. Khi cô ấy chất vấn, tôi vẫn ngây thơ bênh mẹ, cho rằng mẹ chỉ chụp để làm việc lặt vặt. Cho đến một ngày, chủ nợ đến tận ngõ chửi bới Tùng. Mẹ tôi ném thẳng tập hồ sơ, sơ đồ đất xưởng mộc lên bàn ăn, ép Nhi phải về bảo bố mẹ đẻ đưa sổ đỏ ra cứu em chồng.

Trận lôi đình bùng nổ, Tùng buột miệng: “Hồ sơ cũng đưa lên rồi, giờ chị làm ầm cũng muộn”. Tôi lúc đó vẫn ngu ngốc gằn giọng bảo vợ đừng làm quá. Yên Nhi cười nhạt, ánh mắt buồn thấu: “Mọi chuyện tới mức lấy giấy tờ nhà bố mẹ tôi đi xoay nợ mà anh còn gọi là làm quá”. Đó là giọt nước tràn ly khiến tôi đuổi cô ấy về ngoại. Trước khi ra cửa, cô ấy nói: “Nếu bố mẹ em có chuyện gì vì cái nhà đó, em sẽ không tha cho bất kỳ ai”.

Chương 2: Màn lật bài ngửa kinh hoàng

Đứng trước căn nhà trống hoác của bố mẹ vợ, tôi lập tức gọi điện cho mẹ nhưng bà lảng tránh. Vừa chạy xộc về nhà, tôi thấy Quốc Tùng mặt bầm tím vì bị giang hồ đánh. Đúng lúc đó, điện thoại của nó reo, tên hiển thị là “Anh Hải xử lý hồ sơ”. Tôi chộp lấy máy, bật loa ngoài thì đầu dây bên kia gầm lên: “Hồ sơ đứng tên vợ thằng anh mày rồi, không trả tiền thì tao siết xưởng gỗ!”.

Máu trong người tôi như đông cứng lại. Tôi lục tung tủ đồ của mẹ và tìm ra một hợp đồng tín dụng đen đen tối. Trên đó có chữ ký của tôi – nhưng tôi thề tôi chưa từng ký.

  • Tùng quỳ sụp xuống thú nhận: Nó và mẹ đã lén lấy thông tin định danh, giả mạo chữ ký của tôi để lập hồ sơ vay nóng hơn 1 tỷ đồng, dùng đất xưởng mộc của nhà vợ làm tài sản bảo lãnh đen.

  • Mẹ tôi đứng bên cạnh, mặt lạnh lùng không chút hối cải: “Không làm vậy lấy đâu tiền cứu thằng Tùng? Có mỗi cái nhà cũ bên đó thôi mà!”.

Lúc này, tôi mới hiểu ra mọi chuyện. Yên Nhi làm kế toán, cô ấy nhạy bén hơn tôi gấp trăm lần. Cô ấy đã phát hiện ra âm mưu của mẹ và em trai tôi từ trước nên đã âm thầm báo cho bố mẹ đẻ bán sạch nhà xưởng, dọn đi biệt tích trong đêm để bảo toàn tài sản trước khi đám tín dụng đen kịp làm thủ tục siết nợ. Tin nhắn cuối cùng cô ấy gửi cho tôi: “Từ giờ anh đừng ký thêm bất cứ giấy gì mẹ anh đưa” chính là chiếc phao cứu sinh cuối cùng cô ấy ném cho tôi, nhưng tôi đã thẳng tay gạt bỏ.

Tôi vung tay tát thẳng vào mặt thằng em trai ăn tàn phá hại. Mẹ tôi lao vào ôm lấy nó, hét lên: “Mày đánh em mày vì con đàn bà đó à?”. Tôi nhìn mẹ, nhìn thằng em, rồi nhìn lại bản thân mình trong gương. Sự hèn nhát, núp bóng chữ “Hiếu” của tôi đã biến tôi thành một kẻ đồng lõa, tự tay đẩy tổ ấm của mình vào hố sâu tuyệt vọng.


IV. ĐOẠN KẾT: CÁI GIÁ CỦA SỰ NHU NHƯỢC

Yên Nhi đã đi thật rồi, dắt theo cả con trai tôi. Cô ấy đã thực hiện đúng lời nguyền tuyệt tình của mình: tự cứu lấy bố mẹ đẻ khỏi gia đình chồng độc hại. Hiện tại, khoản nợ hơn 1 tỷ đồng kia hoàn toàn vô hiệu đối với tài sản của nhà vợ vì họ đã bán hợp pháp cho người khác và dời đi nơi khác sinh sống.

Tuy nhiên, vì chữ ký giả mạo của tôi trên giấy tờ chung, tôi và gia đình đang phải đối mặt với sự truy đuổi gắt gao của đám giang hồ. Căn nhà hiện tại của mẹ con tôi cũng đang bị cắm chốt. Mẹ tôi giờ chỉ biết khóc lóc, thằng Tùng thì không dám bước ra khỏi cửa.

Tôi lang thang khắp các bến xe, xưởng gỗ ở các tỉnh lân cận với hy vọng tìm lại bóng dáng vợ con, nhưng tất cả đều tăm tiếng. Tôi không hận Nhi, tôi chỉ hận bản thân mình.

Bài học đắt giá đọng lại: Đàn ông làm chồng, nếu không thể làm chỗ dựa cho vợ trước những bất công của gia đình mình, thì cái kết nhận lại chính là sự cô độc và trắng tay. Lòng tốt và sự nhẫn nhịn của người phụ nữ luôn có giới hạn; một khi họ đã chọn cách im lặng rời đi, nghĩa là bạn đã vĩnh viễn không còn cơ hội để quay đầu.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top