Ca trực tại trụ sở kết thúc lúc gần 9 giờ tối. Thành phố vừa dứt cơn mưa, không khí mang theo cái lạnh ẩm ướt len lỏi qua lớp cảnh phục. Tôi – Trung úy Linh – vội vã chạy xe về nhà. Trong lòng tôi dâng lên một nỗi bất an khó tả vì cả ngày hôm nay mẹ không hề gọi điện – một điều bất thường với người luôn lo lắng cho con gái như bà.
Vừa dừng xe ở sân, tôi nghe thấy những tiếng động lạ phát ra từ phòng khách: tiếng đồ đạc vỡ nát, tiếng quát tháo hung hãn và cả tiếng rên rỉ đau đớn của mẹ. Tôi đẩy mạnh cửa bước vào, và cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người tôi như đông cứng lại.
Giữa phòng khách, mẹ tôi bị trói giật hai tay ra sau bằng dây thừng, thân hình già nua đổ gục trên nền gạch lạnh lẽo. Đứng trên đầu bà là Hùng – gã chồng mà tôi từng tin tưởng – đang cầm một cây gậy gỗ với gương mặt đỏ gay vì men rượu. Bên cạnh là Lan, ả nhân tình mà tôi đã nghi ngờ bấy lâu nay, đang gào thét: — “Bà ký vào giấy sang tên nhà ngay! Đừng để bọn tôi phải mạnh tay hơn nữa!”
Mẹ tôi thều thào trong nước mắt: “Nhà là của vợ chồng chúng nó… tôi lấy gì mà ký…”. Ngay lập tức, Lan giáng một cái tát trời giáng vào gương mặt sưng húp của bà.
Chương 2: Cơn thịnh nộ của công lý
— “DỪNG TAY LẠI!” — Tiếng thét của tôi vang dội khắp căn nhà.
Hùng và Lan giật bắn mình, nhìn về phía cửa. Khi thấy tôi đứng đó trong bộ quân phục cảnh sát uy nghiêm, sắc mặt Lan chuyển từ đắc thắng sang tái mét. Hùng bàng hoàng đánh rơi cây gậy gỗ xuống sàn. Tôi lao đến như một mũi tên, đẩy văng gã chồng bội bạc sang một bên để ôm lấy mẹ.
Đôi tay tôi run rẩy khi tháo từng lớp dây thừng quấn chặt lấy người bà. Nhìn những vết lằn đỏ rướm máu trên làn da nhăn nheo của mẹ, trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Tôi cởi chiếc áo khoác cảnh phục choàng lên người mẹ, che đi sự nhếch nhác và tủi nhục mà bà vừa phải chịu đựng.
Chương 3: 10 phút và cái kết trắng tay
Tôi đứng dậy, thần thái sắc lạnh của một người thực thi pháp luật khiến căn phòng trở nên ngột ngạt. Tôi nhìn thẳng vào mắt Hùng, gằn giọng: — “Anh nghĩ tôi đi làm là để anh có thời gian hành hạ mẹ tôi và chiếm đoạt tài sản sao? Toàn bộ hành vi của các người đã được camera ẩn ghi lại không sót một chi tiết nào.”
Hùng quỳ sụp xuống, lắp bắp van xin: “Linh ơi… anh bị con Lan xúi giục… xin em tha cho anh lần này!” Lan định lén lút lẻn ra cửa sau, nhưng chưa đầy 10 phút sau, tiếng còi xe đặc chủng đã rú vang đầu ngõ. Các đồng nghiệp của tôi từ đội tuần tra đã ập vào theo tín hiệu khẩn cấp.
Chiếc còng số 8 lạnh ngắt khóa chặt tay đôi nhân tình ngay tại hiện trường. Hùng và Lan bị áp giải lên xe giữa sự chứng kiến của hàng xóm xung quanh. Tôi nhìn theo bóng dáng nhếch nhác của kẻ từng là chồng mình, trong lòng không còn một chút xót xa.
Chương 4: Sự bình yên trở lại
Sau khi mẹ được đưa đi kiểm tra sức khỏe và đã ổn định hơn, tôi ngồi bên cạnh giường nắm chặt đôi bàn tay gầy guộc của bà. Ngôi nhà giờ đây đã yên tĩnh trở lại, nhưng không còn dấu vết của những kẻ cạn tàu ráo máng.
Công lý đã được thực thi ngay trong đêm. Với các tội danh: bắt giữ người trái pháp luật, cố ý gây thương tích và âm mưu chiếm đoạt tài sản, Hùng và Lan chắc chắn sẽ phải nhận một bản án thích đáng sau song sắt. Đối với tôi, bộ quân phục này không chỉ là trách nhiệm với xã hội, mà còn là tấm lá chắn vững chắc nhất để bảo vệ những người thân yêu trước mọi giông bão cuộc đời.