Người phụ nữ vừa bước ra khỏi phòng ᴍổ, vếᴛ ᴛʜươɴɢ ᴄòɴ ʀỉ ᴍáᴜ, người còn chưa hết tʜᴜốᴄ ᴛê, vậy mà thứ cô ấy nhận được không phải là nụ hôn của chồng mà là một ᴄáɪ ᴛáᴛ ᴄʜáʏ ᴍá ɴɢᴀʏ ᴛʀêɴ ɢɪườɴɢ ʙệɴʜ? Chỉ vì nghe lời ᴄᴏɴ ả ᴛɪểᴜ ᴛᴀᴍ lòe loẹt xúi giục rằng đứa trẻ không phải con mình, ɢã ᴄʜồɴɢ đốɴ ᴍạᴛ ᴛêɴ ᴠĩɴʜ đã ᴛʜẳɴɢ ᴛᴀʏ ᴛáᴛ ᴠợ, ᴍặᴄ ᴄʜᴏ ᴄô ấʏ đᴀɴɢ đᴀᴜ đớɴ đếɴ ɴíɴ ᴛʜở.
Ả ᴛɪểᴜ ᴛᴀᴍ đứng bên cạnh cười đắc thắng, giả vờ sụt sùi: ‘Anh xem, em nói có sai đâu, nó chột dạ nên mới không dám trả lời kìa’. Vĩnh gầm lên: ‘Nói! Thằng đó là thằng nào? Cô định ʟừᴀ tôi đổ vỏ à?’. Hắn ta không biết rằng, người vợ mà hắn bấy lâu nay ᴋʜɪɴʜ ʀẻ là ‘gái quê không cha không mẹ’ thực chất lại là viên ngọc quý mà cả một gia tộc quân đội đang tìm kiếm.
Tôi vừa trải qua ca sinh mổ kéo dài 2 tiếng. Khi thuốc tê dần tan, cơn đau như hàng ngàn mũi dao xẻ dọc vùng bụng khiến tôi không thở nổi. Nhìn đứa con trai đỏ hỏn đang ngủ ngoan bên cạnh, tôi cố mỉm cười chờ Vĩnh – chồng tôi – bước vào để cùng chia sẻ niềm hạnh phúc này.
Nhưng cánh cửa phòng bật mở, không phải nụ hôn khích lệ, mà là Linh – cô nhân viên cấp dưới luôn lượn lờ quanh chồng tôi – bước vào với đôi môi đỏ như máu và ánh mắt đầy giễu cợt. Cô ta ném một xấp ảnh lên giường bệnh rồi cười nhạt: — “Chị diễn giỏi thật đấy! Anh Vĩnh ơi, anh xem, đứa bé này chẳng có nét nào giống anh cả. Có khi anh đang ‘đổ vỏ’ cho thằng nào rồi mà không biết!”
Vĩnh đứng ngay sau, gương mặt hằm hằm sát khí. Không một lời hỏi thăm vợ đau đớn ra sao, anh ta gầm lên: — “Cái đêm cô nói đi trực bù, thực chất là đi với thằng nào? Cô định lừa tộc họ nhà tôi đến bao giờ?”
Tôi chưa kịp thào thào giải thích, Vĩnh đã lao đến, giáng một cái tát nảy lửa vào gương mặt đang trắng bệch của tôi. Cái tát mạnh đến mức tôi ngã vật xuống gối, vết mổ rỉ máu thấm đỏ cả ga giường.
02. Phép thử cuối cùng
Linh đứng bên cạnh thêm dầu vào lửa: “Anh thấy chưa, nó chột dạ nên không nói được gì kìa. Loại đàn bà này phải tống ra khỏi nhà mới sạch cửa!”
Vĩnh chỉ tay vào mặt tôi, lạnh lùng: “Đợi con cô cứng cáp, tôi sẽ làm ADN. Còn bây giờ, cô tự mà lo viện phí, tôi không rảnh nuôi con thiên hạ!”
Trong cơn uất hận tột cùng, tôi với lấy chiếc điện thoại giấu dưới gối. Suốt 3 năm qua, tôi giấu kín thân phận là con gái duy nhất của một vị Tổng tư lệnh quyền lực chỉ vì muốn có một tình yêu không vụ lợi, muốn người ta yêu mình vì chính con người mình. Tôi đã sai. Tôi bấm nút gọi khẩn cấp, chỉ nói đúng một câu: — “Bố ơi… cứu con… Phòng 302, bệnh viện Quốc tế.”
03. Cuộc đổ bộ của quân đoàn vệ sĩ
30 phút trôi qua trong sự nhục mạ của Vĩnh và Linh. Khi chúng đang định thu dọn đồ đạc bỏ đi, thì bỗng nhiên, cả bệnh viện chấn động bởi tiếng trực thăng gầm rú từ phía sân thượng và tiếng còi hú vang trời bên dưới cổng.
Rầm! Cánh cửa phòng bệnh bị đá văng.
30 vệ sĩ áo đen, đeo kính râm, dáng dấp tinh nhuệ dàn thành hai hàng dọc hành lang, phong tỏa mọi lối thoát. Một người đàn ông trung niên uy nghi trong bộ quân phục với quân hàm tướng lĩnh bước vào. Gương mặt ông đanh lại, ánh mắt sắc như dao cạo khi nhìn thấy con gái mình đang nằm bất động, đôi môi rướm máu và vết mổ đang thấm đỏ lớp băng.
Vĩnh và Linh sợ đến mức ngã quỵ xuống sàn. Vĩnh lắp bắp: — “Bố… Bố vợ? Sao bố lại… mặc bộ đồ này? Chẳng phải bố chỉ là cán bộ hưu trí ở quê sao?”
Bố tôi bước đến, không thèm nhìn Vĩnh, ông cởi áo khoác ngoài đắp lên người tôi rồi gầm lên một tiếng khiến cả tầng lầu rung chuyển: — “THẰNG KHỐN! NGƯƠI DÁM ĐỘNG VÀO VIÊN NGỌC QUÝ CỦA TA SAO? CẢ GAN LÀM CON TA ĐAU, TA SẼ CHO NGƯƠI BIẾT THẾ NÀO LÀ ĐỊA NGỤC!”
04. Cái kết không lối thoát
Bố tôi ra hiệu, hai vệ sĩ lập tức túm cổ Vĩnh lôi dậy như một con gà. Linh định lẻn ra cửa nhưng đã bị chặn lại bởi những cánh tay thép của nhóm vệ sĩ.
Bố tôi lạnh lùng ra lệnh:
-
Thu hồi toàn bộ tài sản: “Kiểm tra ngay lập tức căn nhà và chiếc xe thằng này đang đi. Mọi thứ đều từ tiền của con gái ta mà ra. Đòi lại sạch, không chừa một xu!”
-
Xử lý sự nghiệp: “Liên hệ với tập đoàn, tống khứ thằng này ra khỏi ngành. Ta muốn nó không bao giờ tìm được việc ở cái đất này nữa!”
-
Tiểu tam: “Còn cô ả này, đưa về đồn xử lý hành vi xâm phạm gia đình người khác và tội vu khống trọng tội.”
Vĩnh khóc lóc thảm thiết, quỳ xuống dập đầu đến chảy máu để xin lỗi, nhưng bố tôi chỉ khinh bỉ: “Loại đàn ông đánh vợ lúc sinh nở thì không xứng đáng được làm người!”
Tôi ôm chặt con vào lòng, cảm nhận hơi ấm từ vòng tay của bố. Bão tố đã qua, kẻ ác đã phải đền tội. Hóa ra, khi ta lùi lại một bước để bao dung, kẻ tệ bạc lại tưởng ta yếu đuối để lấn tới. Và hôm nay, bài học về sự trừng phạt chính thức bắt đầu.