Con Dâu Đi Làm Về Tối Nào Cũng Tắm Rất Lâu, Mẹ Chồng Lén Nhìn Qua Khe Cửa Rồi Lập Tức Báo Cảnh Sát Vì ᴄảɴʜ ᴛượɴɢ ᴋɪɴʜ ʜᴏàɴɢ….

Câu chuyện bắt đầu từ sự tò mò của bà Diễm, một người mẹ chồng hiền lành, từ quê lên thành phố ở cùng các con để tiện bề tẩm bổ, chăm sóc cho con dâu sớm có tin vui. Thế nhưng, dạo gần đây, khi con trai bận bịu đi công tác liên tục, bà Diễm bắt đầu nhận thấy những dấu hiệu vô cùng bất thường ở cô con dâu. Tối nào đi làm về muộn, việc đầu tiên cô làm cũng là lao ngay vào phòng tắm và ở trong đó hàng tiếng đồng hồ. Ban đầu, bà chỉ nghĩ con dâu mệt mỏi nên tắm nước nóng để thư giãn. Cho đến một ngày, sự tò mò lên đến đỉnh điểm khiến bà Diễm lén nhìn qua khe cửa phòng tắm.

Và rồi, cả thế giới như sụp đổ trước mắt người mẹ già. Qua làn sương mờ ảo, bà Diễm ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ ᴋʜɪ ᴛʜấʏ ᴋʜắᴘ ᴛấᴍ ʟưɴɢ ᴛʀầɴ ᴄủᴀ ᴄᴏɴ ᴅâᴜ ʟà ɴʜữɴɢ ᴠệᴛ ʙầᴍ đỏ ᴛíᴍ, ᴛʜâᴍ đᴇɴ ᴄʜằɴɢ ᴄʜịᴛ ᴄʜồɴɢ ᴄʜéᴏ ʟêɴ ɴʜᴀᴜ, ɴʜìɴ ʜệᴛ ɴʜư ɴʜữɴɢ ᴠếᴛ đòɴ ʀᴏɪ ᴛʀᴀ ᴛấɴ ᴅã ᴍᴀɴ. ǫᴜá ʜᴏảɴɢ sợ ᴠà ᴛɪɴ ᴄʜắᴄ ʀằɴɢ ᴄᴏɴ ᴅâᴜ ᴍìɴʜ đᴀɴɢ ʙị ʙạᴏ ʜàɴʜ ᴛàɴ ɴʜẫɴ ở ɴơɪ ʟàᴍ ᴠɪệᴄ ᴍà ᴋʜôɴɢ ᴅáᴍ ʜé ʀăɴɢ ɴửᴀ ʟờɪ, ʙà ᴅɪễᴍ ʟậᴘ ᴛứᴄ ʀᴜɴ ʀẩʏ ʙấᴍ số ʙáᴏ ᴄảɴʜ sáᴛ ᴋʜẩɴ ᴄấᴘ….

Bà Diễm năm nay ngoài 50 tuổi, chồng mất sớm, một đời lam lũ với ruộng vườn ở quê. May mắn thay, bà có một đứa con trai hiếu thảo, chịu khó học hành. Lớn lên, nó thi đỗ đại học trọng điểm ở thành phố, ra trường tìm được công việc tốt và ở lại lập nghiệp. Mùa thu năm ngoái, con trai bà kết hôn với Thảo – nữ đồng nghiệp cùng công ty. Thảo xinh xắn, khéo léo, lại rất biết điều nên rất được lòng bà Diễm.

Chỉ có điều, hai đứa cưới nhau gần một năm mà vẫn chưa có tin vui. Bà Diễm ở quê lo lắng, sợ sau này mình già yếu không đỡ đần được gì nên quyết định khăn gói lên thành phố ở cùng các con. Vừa là để chăm sóc gia đình nhỏ, vừa để nấu nướng tẩm bổ cho con dâu sớm sinh cháu.

Hai vợ chồng vui mừng đón mẹ lên, sắp xếp cho bà một phòng riêng khang trang. Cuộc sống trôi qua rất êm đềm cho đến dạo gần đây, khi con trai bà phải đi công tác tỉnh liên tục cả tháng trời. Ở nhà chỉ còn hai mẹ con, nhưng Thảo cũng thường xuyên tăng ca, tối muộn mới dắt xe vào nhà.

Điều khiến bà Diễm băn khoăn là mỗi lần đi làm về, bất kể muộn thế nào, Thảo cũng lao ngay vào phòng tắm. Ban đầu, bà Diễm chỉ nghĩ con dâu đi làm mệt mỏi nên tắm nước nóng để thư giãn. Nhưng dần dà, thời gian Thảo ở trong phòng tắm ngày một lâu hơn, có hôm kéo dài cả tiếng đồng hồ. Bà gõ cửa nhắc nhở vì sợ con dâu bị cảm lạnh, Thảo chỉ khẽ vâng dạ bên trong rồi bật vòi nước chảy mạnh hơn.

Sự tò mò xen lẫn lo lắng bắt đầu dấy lên trong lòng người mẹ già. Những ngày con trai vắng nhà, hành động của Thảo càng trở nên kỳ lạ. Cô gầy rộc đi, sắc mặt nhợt nhạt và dường như luôn cố tránh ánh mắt của mẹ chồng.


Chương 2: Cảnh tượng hãi hùng qua khe cửa

Một tối muộn, Thảo trở về nhà khi đồng hồ đã điểm gần 11 giờ đêm. Gương mặt cô mệt mỏi rã rời, cô khẽ chào bà Diễm rồi lại nhanh chóng bước vào phòng tắm, chốt cửa lại.

Bên ngoài, bà Diễm đứng ngồi không yên. Nửa tiếng, rồi 45 phút trôi qua, tiếng nước chảy róc rách vẫn đều đặn vang lên nhưng tuyệt nhiên không nghe thấy tiếng động nào khác. Lòng bà Diễm như lửa đốt. Bà rón rén bước đến gần cửa phòng tắm, định gọi con dâu thêm lần nữa. Thế nhưng, cánh cửa dường như không được cài chốt kỹ, vẫn còn hé ra một khe hở nhỏ chưa đầy hai đốt ngón tay.

Bà Diễm khẽ ghé mắt nhìn vào bên trong. Qua làn sương mù mờ ảo của nước nóng, bà Diễm như chết lặng, hơi thở nghẹn lại nơi cuống họng.

Thảo đang đứng quay lưng về phía cửa. Khắp tấm lưng trần gầy guộc của cô là những vệt đỏ tím, thâm đen chồng chéo lên nhau, nhìn hệt như những vết đòn roi tra tấn dã man. Cảnh tượng kinh hoàng ấy khiến bà Diễm bàng hoàng tột độ, tay bà run rẩy bám chặt lấy cạnh cửa để không ngã quỵ.

Trong đầu người mẹ già lập tức nảy ra những suy nghĩ đáng sợ: Con dâu mình đang bị bạo hành! Chắc chắn có kẻ xấu ở công ty đã đánh đập, đe dọa nó mà nó không dám hé răng nửa lời với ai! Càng nghĩ, bà Diễm càng hoảng loạn. Thương con dâu hiền lành phải chịu đựng nỗi đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần, bà Diễm lén lút trở về phòng, tay run rẩy bấm số gọi cảnh sát khẩn cấp để tố cáo vụ việc bạo hành.


Chương 3: Sự thật xót xa đằng sau những vết bầm

Chỉ mười lăm phút sau, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Hai chiến sĩ công an bước vào căn hộ. Đúng lúc này, Thảo cũng vừa từ phòng tắm bước ra, mái tóc còn ướt sũng. Thấy công an xuất hiện ngay trong đêm, cô ngơ ngác, gương mặt tái mét vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Bà Diễm lập tức lao đến ôm lấy con dâu, khóc nấc lên: — “Các chú ơi, cứu con dâu tôi với! Thằng chồng nó đi công tác, nó ở nhà đi làm về tối nào cũng tắm rất lâu để giấu những vết đòn roi bầm tím khắp lưng. Chắc chắn nó bị kẻ xấu ở công ty bạo hành mà không dám nói!”

Trước sự nghiêm nghị của lực lượng chức năng và sự lo lắng tột cùng của mẹ chồng, Thảo đứng lặng người. Khi nữ cảnh sát yêu cầu Thảo kéo vạt áo sau lưng lên để kiểm tra thương tích, cô khẽ cúi đầu, hai hàng nước mắt lã chã rơi.

Tuy nhiên, khi nhìn kỹ những vệt đỏ tím chồng chéo trên lưng Thảo, cả bà Diễm lẫn các chiến sĩ cảnh sát đều ngỡ ngàng. Nữ cảnh sát nhẹ nhàng giải thích: — “Bác ơi, đây hoàn toàn không phải là vết thương do bị đánh hay bạo lực. Những vệt tụ máu này là dấu vết của việc cạo gió và giác hơi liên tục nhiều ngày để giải cảm thôi bác ạ.”

Bà Diễm sững sờ, còn Thảo thì nghẹn ngào thú nhận toàn bộ sự thật mà cô đã cắn răng chịu đựng bấy lâu nay.

Hóa ra, công ty của hai vợ chồng Thảo vừa trải qua một đợt cắt giảm nhân sự lớn. Để giữ được vị trí và gánh vác kinh tế gia đình trong lúc chồng đi công tác, Thảo đã tình nguyện nhận thêm phần việc của những người đã nghỉ. Suốt một tháng qua, cô phải làm việc trong kho lạnh của công ty từ 12 đến 14 tiếng mỗi ngày.

Môi trường làm việc khắc nghiệt khiến Thảo bị nhiễm lạnh sâu vào tận xương tủy, người lúc nào cũng mệt mỏi, đau nhức ê ẩm. Vì không muốn mẹ chồng ở nhà lo lắng, và cũng không muốn chồng ở xa phải bận lòng, tối nào đi làm về cô cũng phải vào phòng tắm thật lâu. Một là để xả nước nóng sưởi ấm cơ thể đang run cầm cập, hai là để tự dùng dụng cụ cạo gió, giác hơi nhằm xua tan những cơn đau nhức để ngày mai lại tiếp tục đi làm.

“Con xin lỗi vì đã để mẹ phải lo lắng đến mức này…” – Thảo khóc nấc lên – “Con chỉ muốn cố gắng làm lụng để gom góp tiền chuẩn bị cho việc sinh em bé, để mẹ sớm có cháu bế như mẹ mong ước thôi ạ.”

Nghe đến đây, bà Diễm khóc nghẹn vì thương xót và hối hận. Bà ôm chặt lấy đứa con dâu hiếu thảo vào lòng, trách mình đã quá vô tâm khi chỉ biết giục con sinh nở mà không nhận ra những áp lực, những hy sinh thầm lặng của con. Các chiến sĩ cảnh sát sau khi hiểu ra sự việc cũng không khỏi xúc động trước tình cảm của hai mẹ con, họ khuyên Thảo nên chú ý đến sức khỏe của mình rồi xin phép ra về.

Căn nhà nhỏ sau đêm đó không còn những khoảng cách hay sự giấu giếm. Bà Diễm không còn nhắc đến chuyện sinh con nữa, mà mỗi tối, bà lại lặng lẽ đun một nồi nước lá xông thơm phức, tự tay cạo gió và chăm sóc cho con dâu, để hơi ấm của tình mẫu tử xua tan đi cái lạnh lẽo của những ngày vất vả.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top