Bị Bố Ruột ᴄấᴍ ᴄảɴ ᴠì “ɴɢʜèᴏ Còn Mơ Mộng”, Cầu Thủ Trẻ Gây Sốc Khiến Nhà Báo Ả Rập Phải Thừa Nhận: “Việt Nam Quá Đẳng Cấp!”

“Thằng bé nhà mình đi theo cái đội bóng đó làm gì cho ᴋʜổ? Việt Nam mà đòi thắng Ả Rập? Mơ giữa ban ngày!”

Tiếng gào khàn đặc vì giận dữ của chồng tôi vang vọng khắp phòng khách chật hẹp, kèm theo đó là chiếc remote bị ném mạnh xuống ghế sofa cũ kỹ khiến bụi bay mù mịt. Khuôn mặt anh đỏ gay, gân cổ nổi rõ nhìn chằm chằm vào tôi như một ᴛộɪ đồ. Đêm nay, con trai tôi – Đình Bắc – đang đứng trong đường hầm tại thánh địa Jeddah xa xôi để chuẩn bị cho tʀậɴ ᴄʜɪếɴ sɪɴʜ ᴛử của U23 Việt Nam. Nhưng ở nhà, bố của nó – người từng ᴋʜᴜʏɴʜ ɢɪᴀ ʙạɪ sảɴ vì mê bóng đá thời trẻ – đã ᴄấᴍ tiệt con theo đuổi con đường này từ ba năm nay, coi đó là ảo mộng của những kẻ ɴɢʜèᴏ không biết phận.

Tôi ngồi lặng trong góc nhà, tay siết chặt chiếc điện thoại đang phát trực tiếp. Không khí căn phòng nhỏ ẩm mốc, mùi khói ᴛʜᴜốᴄ lá Sài Gòn nồng nặc đến ɴɢʜẹᴛ ᴛʜở. Tôi biết chồng tôi, mẹ chồng tôi và cả cái xóm này đều nghĩ tôi là một người mẹ đɪêɴ ʀồ, ʟéɴ ʟúᴛ dành dụm từng đồng lương giáo viên tiểu học ít ỏi để nuôi ước mơ “viển vông” của con. Trên màn hình, các bình luận viên Ả Rập đang cười lớn, dõng dạc tuyên bố dàn siêu sao triệu đô của họ sẽ ɴɢʜɪềɴ ɴáᴛ Việt Nam với ít nhất năm bàn thắng. Họ gọi con tôi và đồng đội là “khách mời tội nghiệp”.

Thế nhưng, khoảnh khắc tiếng còi khai cuộc vang lên, một kịch bản điên rồ, nhất lịch sử bắt đầu xuất hiện. Những bóng áo đỏ lầm lũi đứng vững trước cơn cuồng phong, chặn đứng những cú sút sấm sét của đối thủ. Để rồi khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, cả phòng vé VIP của sân vận động Jeddah chấn động khi một phóng viên kỳ cựu người Ả Rập phải đứng bật dậy, lắc đầu thán phục trước ống kính truyền hình quốc tế: “Việt Nam xứng đáng vì quá khôn ngoan và đẳng cấp!”. Lời thừa nhận ấy đã lật ngược toàn bộ định kiến, khiến gã đàn ông bảo thủ đang ngồi cạnh tôi phải sững sờ buông lỏng đôi tay…

Hồi tưởng lại những năm tháng trước, nước mắt tôi lại nóng hổi lăn dài. Bắc từ nhỏ đã mê bóng đá. Nó lăn lóc với quả bóng cũ kỹ trên con ngõ hẹp quận Hoàng Mai, chân đất, quần áo rách. Chồng tôi lúc ấy còn đang làm ăn, mở quán nước bên đường nhưng thất bại thảm hại vì dành quá nhiều thời gian xem bóng, cá độ nhỏ lẻ. Từ đó ông thay đổi hẳn tính nết.

Mỗi lần Bắc xin đi tập ở lò đào tạo trẻ, ông quát: “Mày muốn bố mẹ chết vì nợ nần à? Học hành đàng hoàng, thi công chức đi!” Những trận cãi vã kéo dài, tôi phải van xin, khóc lóc giữa hai cha con. Có đêm Bắc khóc thầm trong phòng, tôi ôm con mà tim đau như cắt. “Mẹ ơi, con chỉ muốn đá bóng thôi…” – Giọng con bé xíu khiến tôi nghẹn họng không thở nổi.

Tôi đã lén gửi con đi tập, giấu chồng. Tiền học phí, tiền ăn ở đội trẻ, tôi dành dụm từ đồng lương giáo viên tiểu học ít ỏi, thậm chí vay mượn bà con trong xóm. Mẹ chồng tôi hay qua, bà cũng cằn nhằn: “Con dâu, mày chiều nó quá. Sau này khổ cả nhà đấy.” Những lời ấy như dao cắt vào tim. Nhưng nhìn vào đôi mắt sáng rực của con mỗi khi chạm vào bóng, tôi tin con mình không chọn sai con đường.

Chương 2: Chảo Lửa Vùng Vịnh

Đêm trận đấu diễn ra tại Riyadh, Saudi Arabia, tôi thức trắng từ một giờ sáng. Căn phòng khách lạnh buốt, tôi co ro trong chiếc chăn mỏng tang, bên cạnh là chồng ngáy khò khò vì đã bỏ đi ngủ từ sớm với vẻ khinh bỉ. Ánh đèn vàng vọt từ màn hình ti vi cũ le lói, chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi của tôi.

Trên màn hình, các bình luận viên nhà đài Trung Đông phân tích với vẻ bề trên, họ đánh giá đối thủ Ả Rập sở hữu những ngôi sao triệu đô và lối chơi vượt trội hoàn toàn. Tôi nhìn thấy con trai mình, Đình Bắc, đứng trong đường hầm chuẩn bị ra sân với ánh mắt trầm tĩnh lạ thường. Nó không cười, không run. Chỉ siết chặt nắm tay, vai run nhẹ vì cái lạnh của phòng điều hòa hay vì sự quyết tâm đang dồn nén.

Tôi thì thầm một mình, nước mắt lăn dài: “Con ơi, cố lên… Mẹ ở đây với con…”

Hiệp một bắt đầu. Đội bạn dồn ép kinh hoàng bằng những pha xuống biên xé toang hàng phòng ngự. Mỗi lần tiền đạo đối phương dứt điểm, tôi lại úp mặt vào tay, tim thắt lại, mồ hôi lạnh toát ra sống lưng. Nhưng Trung Kiên – thủ môn đồng đội của con trai tôi – đã chơi một trận đấu để đời, bay người như siêu nhân cứu thua hết bàn này đến bàn khác.

Chồng tôi tỉnh giấc giữa chừng, bước ra nhìn màn hình một cái rồi cười khẩy: “May mắn thôi. Hiệp hai họ thay người là nghiền nát mình ngay.”

Tôi không cãi. Nhưng trong lòng tôi bắt đầu thấy một điều rất lạ. Sao các cầu thủ áo đỏ lại bình tĩnh đến vậy? Họ không ăn mừng quá khích sau các pha cản phá, cũng không hoảng loạn khi bị vây ráp. Họ thi đấu như một khối thống nhất, lầm lũi và kiên cường như cái cách những gia đình nghèo cùng nhau bước qua giông bão.

Chương 3: Khúc Vĩ Thanh Đẳng Cấp

Hiệp hai bắt đầu. Bắc được tung vào sân từ băng ghế dự bị để tận dụng tốc độ phản công. Tim tôi như ngừng đập. Chồng tôi lại ngồi xuống ghế, khoanh tay: “Thấy chưa, giờ mới lộ đuôi này.”

Nhưng chính sự xuất hiện của những làn gió trẻ đã làm thay đổi hoàn toàn cục diện. Lối chơi phòng ngự khoa học, kỷ luật kết hợp với những đường chuyền phản công sắc lẹm, thông minh của U23 Việt Nam đã khiến dàn sao triệu đô bên phía Ả Rập bắt đầu nôn nóng và bế tắc. Thay vì một trận thua đậm như người ta hứa hẹn, những chàng trai áo đỏ đã đứng vững đầy hiên ngang, chơi một trận sòng phẳng khiến đối phương phải trầy da tróc vảy.

Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, dù kết quả thế nào, ống kính truyền hình bỗng quay cận cảnh một phóng viên thể thao kỳ cựu người Ả Rập đang lắc đầu thán phục trên khán đài VIP. Qua lời dịch của bình luận viên, ông ấy thừa nhận: “Trận đấu này là một bài học lớn. Sự kiên cường và tư duy chiến thuật thông minh của Việt Nam hoàn toàn xứng đáng nhận được sự tôn trọng của cả châu Á.”

Tôi nhìn sang chồng. Chiếc remote trên tay anh buông lỏng tự bao giờ. Anh không nói một lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của con trai trên màn hình ti vi, nhưng tôi biết, định kiến bấy lâu nay trong lòng gã đàn ông bảo thủ ấy đã chính thức sụp đổ trước niềm tự hào quá lớn lao này.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top