11 giờ ᴄắɴ ᴄʜặᴛ ʀăɴɢ vào mảnh cốp pha vỡ: Ý chí sống sót phi thường của chú chó bị đẩy vào cửa ᴛ·ử.

Người ta đã ɴʜẫɴ ᴛâᴍ ɴéᴍ ᴄᴏɴ ᴄʜó xuống biển giữa đêm tối mù mịt và đinh ninh rằng sóng dữ, biển sâu sẽ hoàn tất phần việc ᴛàɴ ɴʜẫɴ còn lại thay họ. Thế nhưng, ᴋẻ ᴛʜủ áᴄ không thể ngờ chúng vừa đối đầu với một ý chí sống sót vĩ đại nhất.
 
Đến sáng hôm sau, ᴄʜú ᴄʜó ᴛộɪ ɴɢʜɪệᴘ đã đơn độc trôi dạt suốt gần mười một tiếng đồng hồ trong làn nước lạnh ngắt của vùng biển miền Trung vào một ngày cuối tháng 9. Khi một ngư dân đi ghe đánh bắt tôm hùm phát hiện ra, nó vẫn còn sống, nhưng hàm răng đã bấu chặt vào một mảnh gỗ vỡ từ cốp pha tàu đến mức sau này đội cứu hộ phải cưa luôn thanh gỗ mới có thể tách miệng nó ra mà không làm ɢãʏ xươɴɢ ʜàᴍ. Ngay cả vị bác sĩ thú y cấp cứu tại địa phương cũng phải thốt lên rằng, trong cả sự nghiệp của mình, ông chưa từng chứng kiến một bản năng sinh tồn nào mạnh mẽ và thiêng liêng đến thế.
 
Chuyện xảy ra ngoài khơi vịnh Xuân Đài vào những ngày biển động dữ dội sau một trận bão lớn. Những con sóng bạc đầu cuộn qua cửa biển trước bình minh, trong khi các tàu ghe đánh tôm hùm chậm rãi nổ máy, xé màn sương mù dày đặc để đi kiểm tra lồng bẫy. Một trong số những con tàu đó thuộc về chú Ba Lực, một ngư dân sáu mươi hai tuổi. Với hơn ba mươi năm bám biển, chú Ba Lực hiểu đại dương này đủ rõ để nhận ra một chiếc bóng dập dềnh bất thường theo con sóng…

Đêm đó, tàn dư của cơn bão quét qua vùng biển miền Trung mang theo những trận mưa xối xả và những đợt gió rít xé lòng. Giữa khoảng không đen kịt, một chiếc bóng đổ dài trên một boong tàu lạ đang neo đậu. Kẻ thủ ác ôm lấy chú chó vện – giống chó Phú Quốc có bờm lưng sắc sảo, khi ấy đang run rẩy vì lạnh và sợ hãi – rồi nhẫn tâm quăng mạnh nó xuống dòng nước cuộn xiết dưới gầm tàu. Tiếng bơi lội bì bõm nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng sóng gầm rú. Chúng nổ máy bỏ đi, nghĩ rằng với những con sóng cao quá đầu người, con vật sẽ chìm vào đáy biển chỉ sau vài phút.

Nhưng dòng máu của loài chó săn bản địa không cho phép nó bỏ cuộc. Giữa những dòng hải lưu hung dữ đang ra sức nhấn chìm mình, nó quẫy đạp điên cuồng bằng chút sức lực nhỏ nhoi. Trong làn nước xám xịt của rạng đông, một mảnh gỗ cốp pha vỡ từ mạn thuyền trôi qua. Bằng một phản xạ sinh tồn bản năng, chú chó lao đến, không chỉ dùng bốn chân cào cấu bám lấy mà dùng cả hàm răng của mình ngậm chặt lấy cạnh của thanh gỗ thông ướt đẫm.

Chương 2: 11 tiếng đồng hồ giành giật sự sống

1 giờ sáng, 3 giờ sáng, rồi 5 giờ sáng… Thời gian trôi đi chậm chạp như một bản án t·ử h·ình kéo dài. Nước biển lạnh ngắt ngấm vào từng thớ thịt, làm tê liệt các dây thần kinh và hút cạn nhiệt lượng của chú chó vện. Đôi mắt nó đỏ ngầu, sưng húp vì bụi muối và bọt biển, toàn thân co quắp, nhưng cơ hàm của nó thì tuyệt đối không buông lỏng. Răng nó bấu sâu vào sớ gỗ, khóa chặt lại như một chiếc gọng kìm bằng thép. Nó hiểu rằng, buông ra đồng nghĩa với cái c·hết.

Lúc 6 giờ sáng, sương sớm giăng đầy cửa biển, con ghe đánh bắt tôm hùm của chú Ba Lực chậm rãi rẽ sóng ra khơi. Biển động sau bão khiến tầm nhìn bị hạn chế. Thế nhưng, đôi mắt lão luyện của người ngư dân 62 tuổi bỗng khựng lại khi phát hiện một vật thể lạ dập dềnh giữa những chiếc phao xốp định vị lồng tôm hùm.

Chú Ba Lực điều khiển ghe tiến lại gần. Qua ánh sáng lờ mờ của buổi bình minh, tim chú thắt lại: đó là một chú chó vện Phú Quốc. Nó nằm sấp, bốn chân áp chặt vào miếng gỗ, toàn thân bất động, chỉ có chiếc đuôi khẽ run lên một nhịp cực kỳ yếu ớt như một tín hiệu cầu cứu cuối cùng.

Chương 3: Cuộc giải cứu nghẹt thở tại trạm thú y

Chú Ba Lực lập tức hô hoán bạn ghe thả lưới, khéo léo vớt cả chú chó lẫn khúc gỗ lên boong. Nhưng một tình huống hy hữu đã xảy ra: chú chó bị hạ thân nhiệt nghiêm trọng, các cơ đã hoàn toàn đông cứng trong trạng thái khóa kìm. Hàm răng của nó găm sâu, dính chặt vào miếng gỗ đến mức hai người đàn ông lực lưỡng không tài nào dùng tay tách ra nổi mà không làm tổn thương hộp sọ và răng của nó.

Khi ghe cập bờ, chú Ba Lực tức tốc ôm con vật chạy thẳng vào một phòng khám thú y lớn ở trung tâm thị xã. Sau vài phút hội ý nhanh, vị bác sĩ thú y quyết định dùng cưa máy cầm tay chuyên dụng, cẩn thận cưa đôi thanh gỗ cốp pha, để lại một mảng gỗ nhỏ vẫn còn nằm nguyên trong miệng chú chó rồi lập tức đưa nó vào phòng cấp cứu khẩn cấp.

Tại đây, người ta phải dùng máy sấy ấm, truyền dịch liên tục và dùng thuốc giãn cơ liều nhẹ để các cơ hàm từ từ nhả ra. Khi miếng gỗ cuối cùng rơi ra khỏi miệng chú chó, tất cả các y bác sĩ và chú Ba Lực có mặt trong phòng đều nghẹn ngào. Phần nướu của nó đã dập nát, rỉ máu, nhưng ánh mắt của nó khi vừa tỉnh dậy lại tràn ngập sự biết ơn.


IV. ĐOẠN KẾT: SỰ TÁI SINH HOÀN HẢO

Vụ việc nhanh chóng gây xôn xao khắp vùng biển. Nhờ những lời kể của các ngư dân xung quanh về một chiếc tàu lạ neo đậu đêm hôm đó, kẻ nhẫn tâm vứt bỏ chú chó đã bị người dân và cơ quan chức năng địa phương tìm ra, chịu sự lên án gay gắt của cộng đồng.

Về phần chú chó vện, câu chuyện về ý chí kiên cường của nó đã chạm đến trái tim của hàng ngàn người yêu động vật. Rất nhiều người khá giả ngỏ ý muốn đón nó về chăm sóc, nhưng chú Ba Lực lắc đầu từ chối. Chú bảo: “Nó bám được vào phao lồng tôm của tôi, nghĩa là ông trời đã định cái duyên này rồi”.

Chú Ba Lực đặt tên cho người bạn bốn chân mới của mình là “Rạn” – cái tên gợi nhớ đến những rặng đá ngầm kiên cường trước sóng gió miền Trung. Giờ đây, cứ mỗi buổi sáng ra khơi, người ta lại thấy trên mũi ghe đánh tôm hùm của chú Ba Lực có một chú chó vện Phú Quốc oai vệ đứng canh sóng, hướng mặt về phía Biển Đông lộng gió, như một minh chứng sống động cho thấy: Không một sự tàn nhẫn nào có thể dập tắt được ngọn lửa của khát vọng sống.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top