Tôi tên Trang, năm nay 26 tuổi. Tôi sinh ra trong một gia đình thuần nông nghèo xơ xác ở vùng quê miền Bắc. Quanh năm bố mẹ còng lưng bán mặt cho đất bán lưng cho trời mà vẫn thiếu trước hụt sau. Nhà lại đông anh em, từ nhỏ tôi đã quen nhịn phần mình để nhường cho các em ăn học. Học xong phổ thông, tôi gác lại ước mơ giảng đường, khăn gói xuống Bắc Ninh làm công nhân ở một khu công nghiệp lớn.
Cuộc sống của tôi là một chuỗi ngày lặp đi lặp lại: sáng sớm đi làm, tối muộn tăng ca, đêm về chui vào phòng trọ chật hẹp nóng hầm hập cùng 4 người khác. Giữa lúc kiệt quệ và cô đơn nhất, A Hào xuất hiện.
Hào là trưởng phòng kỹ thuật người Trung Quốc mới sang phụ trách dây chuyền của tôi. Anh ta ăn mặc chỉnh tề, luôn nhẹ nhàng và không bao giờ quát tháo công nhân. Hào bắt đầu quan tâm tôi bằng những hộp cơm ấm nóng lúc tăng ca muộn, những viên thuốc thảo dược mỗi khi tôi đau bụng.
Đỉnh điểm là khi mẹ tôi nhập viện cấp cứu, Hào không ngần ngại chuyển ngay số tiền viện phí lớn, lại còn tài trợ học phí cho em trai tôi. Anh nắm tay tôi bảo: “Anh giúp vì muốn chăm lo tương lai của em, vì anh muốn có mặt trong đó”.
Chỉ sau hai tháng ngọt ngào, tôi gật đầu làm đám cưới với Hào tại một nhà hàng sang trọng ở Bắc Ninh. Bạn bè trầm trồ, bố mẹ tôi khóc vì mừng tưởng con gái đổi đời lấy được chồng giàu. Nhà Hào không ai sang, anh giải thích quê nghèo xa xôi, không tiện liên lạc. Vì quá tin người, tôi dâng hiến cả cuộc đời mình mà không một chút nghi ngờ.
Chương 2: Cánh cửa gỗ khóa chặt và bản án “vợ chung”
Ba ngày sau đám cưới, Hào giục tôi làm visa sang Trung Quốc. Tôi như con cừu non ngoan ngoãn đi theo anh ta. Sau chuyến bay dài và 9 tiếng ngồi xe khách ngược lên vùng núi thâm sơn cùng cốc, xe dừng lại trước một con dốc cheo leo toàn sương mù bao phủ. Hào chỉ tay vào ngôi nhà gỗ lợp tôn cũ kỹ, cô độc giữa rừng và bảo: “Về tới nơi rồi”.
Từ trong nhà, bốn người đàn ông thô kệch, quần áo lấm lem, ánh mắt đỏ khè nhìn tôi chằm chằm như đánh giá một món hàng mới mua. Hào thản nhiên giới thiệu: “Anh hai, anh ba, anh tư, anh năm của anh đấy”. Ruột gan tôi bắt đầu cồn cào một nỗi bất an tột độ. Ngôi nhà này không có phụ nữ, không có tiếng cười trẻ con, chỉ có sự im lặng đến rợn người.
Đêm thứ hai định mệnh ấy đến. Tiếng cạch khô khốc của ổ khóa vang lên ngoài cửa phòng ngủ giữa đêm đông cắt da cắt thịt. Tôi lao đến lay mạnh tay nắm cửa, nhưng nó trơ lỳ không nhúc nhích. Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân nặng nề của bốn người đàn ông đang tiến lại gần. Hào đứng sau cánh cửa, buông một câu lạnh tanh:
“Ở đây nghèo lắm, không có tiền cưới nhiều vợ. Một vợ là vợ của cả nhà. Đêm nay, em phải phục vụ anh cả.”
Tôi rụng rời tay chân, gào thét gọi tên Hào trong vô vọng. Người anh cả đẩy cửa bước vào. Tôi cào cấu, khóc lóc van xin trong nỗi sợ hãi tột độ nhưng vô ích. Sáng hôm sau, Hào bước vào phòng, thản nhiên vuốt tóc tôi như không có chuyện gì xảy ra: “Tối mai đến lượt anh ba. Làng này đều như vậy, không chung tiền thì không cưới nổi vợ đâu”.
Hộ chiếu, điện thoại bị tịch thu hoàn toàn. Tôi biến thành một cái máy làm việc nhà ban ngày, và là nô lệ tình d·ục ban đêm cho cả 5 anh em họ. Cơn ác mộng lên đến đỉnh điểm khi 3 tháng sau, chiếc que thử thai hiện lên hai vạch đỏ chót. Tôi quỵ xuống ôm lấy cái bụng của mình trong sự ghê tởm tột cùng: Chính tôi cũng không biết đứa trẻ này là con của ai trong số 5 anh em quỷ dữ đó!
Chương 3: Màn giả điên và cuộc lật kèo rạng sáng
Hiểu rằng không thể trốn thoát khỏi ngôi làng này bằng cách thông thường vì tất cả người dân xung quanh đều bao che cho nhau, tôi ép mình phải tỉnh táo để tìm con đường sống. Tôi bắt đầu lên kế hoạch đóng kịch.
Tôi giả vờ phát điên. Ban ngày tôi cười ngặt nghẽo không lý do, ban đêm tôi xé quần áo gào khóc thảm thiết. Đỉnh điểm là một buổi chiều, tôi tự lao đầu vào tường gỗ cho máu chảy đầm đìa khắp mặt. Sợ “món hàng” đắt giá mua bằng vạn tệ và cái thai trong bụng có mệnh hệ gì, 5 anh em Hào hoảng sợ, dùng xích khóa tay tôi lại rồi áp giải xuống bệnh viện huyện ở thị trấn để khám.
Vừa đến thị trấn, lợi dụng lúc gã anh cả sơ hở khi vào tiệm mua chai nước, tôi dùng hết sức bình sinh, dùng cả tính mạng của mình ôm cái bụng bầu lảo đảo lao thẳng vào đồn công an thị trấn đối diện. Tôi ngã quỵ xuống sàn đá, bấu chặt lấy chân nữ cảnh sát trẻ đang trực ban, gào khóc thảm thiết bằng thứ tiếng Trung bồi bập bẹ:
-
“Cứu tôi! Cứu con tôi! Tôi là người Việt Nam bị lừa bán làm vợ chung!”
Nữ cảnh sát lập tức rút súng, ra lệnh cho các đồng nghiệp khống chế gã anh cả đang lao vào định kéo tôi đi. Cô đưa tôi vào phòng cách ly an toàn và yêu cầu gã nộp toàn bộ giấy tờ tùy thân của tôi.
Khi cuốn hộ chiếu được lật ra, nữ cảnh sát nhíu mày, nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng kỳ lạ. Hóa ra, cuốn hộ chiếu và toàn bộ giấy tờ kết hôn mà Hào làm cho tôi ở Việt Nam hoàn toàn là giả. Trên danh nghĩa pháp lý tại Trung Quốc, tôi nhập cảnh trái phép và không hề tồn tại mối quan hệ vợ chồng nào cả. Nhưng điều chấn động hơn, tên của A Hào và các anh em hắn nằm ngay trong danh sách đen của một đường dây tội phạm mua bán người xuyên biên giới mà cảnh sát Trung Quốc đang bí mật lập chuyên án theo dõi suốt 2 năm qua.
Chương 4: Sự hồi sinh trên đất mẹ
Nhờ sự can thiệp kịp thời của Cục An ninh Trung Quốc phối hợp với Bộ Công an Việt Nam, hang ổ của 5 anh em A Hào bị triệt phá hoàn toàn. Đường dây môi giới lừa đảo các cô gái nhẹ dạ tại khu công nghiệp Bắc Ninh cũng bị hốt trọn ổ.
Một tháng sau, tôi được đứng trên mảnh đất quê hương, hít hà mùi khói bếp thân thương của mẹ. Đứa trẻ trong bụng – dù đến từ một chương đời đen tối và nghiệt ngã nhất – vẫn được tôi giữ lại, bởi con hoàn toàn vô tội.
Con chào đời khỏe mạnh trong tiếng khóc nghẹn ngào và vòng tay bảo bọc của gia đình tôi. Tôi đặt tên con là Bình An, như một lời nhắc nhở rằng, sau chuyến đi bão táp suýt vùi lấp cả thanh xuân và thể xác, tôi đã thực sự bước ra khỏi địa ngục để trở về với ánh mặt trời.