“Anh Cứ Nằm Đó Mà Nhìn, Cô Ta Không Biết Đâu!” – ᴛʜᴜê Chị Hàng Xóm 500k/Đêm Chăm Chồng ʙạɪ ʟɪệᴛ, ᴛôɪ ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ Khi Thấy Thứ Chị Ta Làm Lúc 12 Giờ Đêm.

“Các bác đã bao giờ cảm thấy kiệt sức đến mức muốn buông xuôi tất cả chưa? Tôi đã từng như thế khi một mình chăm chồng ʙạɪ ʟɪệᴛ suốt hai năm trời. Để đổi lấy vài tiếng ngủ trọn vẹn, tôi chấp nhận trả 500 nghìn mỗi đêm cho chị Hạnh hàng xóm sang trông anh.

Mọi chuyện cứ thế êm đềm trôi qua cho đến một đêm trời mưa bão, linh tính mách bảo điều chẳng lành khiến tôi đẩy cửa phòng chồng sớm hơn thường lệ. Các bác có tin được không? Giữa ánh đèn vàng vọt, chị hàng xóm không hề lau người hay cho anh uống nước. Chị ta đang kề sát tai chồng tôi, thầm thì những lời ᴋɪɴʜ ᴛởᴍ và làm một điều mà tôi không bao giờ dám tưởng tượng tới.

Nhưng thứ khiến tôi sụp đổ thực sự, không phải là hành động của chị ta, mà là đôi mắt của chồng tôi. Đôi mắt vốn dĩ ᴠô ʜồɴ bấy lâu nay bỗng dưng mở trừng trừng, tỉnh táo đến lạ lùng và chứa chan một nỗi ᴛᴜʏệᴛ ᴠọɴɢ tột cùng. Anh ấy biết hết! Anh ấy nhìn thấy tất cả nhưng cơ thể lại như một chiếc lồng giam cầm anh ấy bên trong. Sự thật kinh hoàng nào đã xảy ra trong những đêm tôi ngủ say?

Cuộc đời tôi rẽ sang bóng tối vào cái ngày chồng tôi đổ gục bên bàn ăn sáng. Từ một người đàn ông trụ cột, anh trở thành một khối thịt bất động, đôi mắt vô hồn nhìn trần nhà suốt 24 giờ. Kiệt sức vì chăm chồng, chăm con và áp lực cơm áo, tôi đã mủi lòng trước lời đề nghị của chị Hạnh hàng xóm: “Để chị qua trông anh đêm cho, 500 nghìn một đêm thôi, em ngủ đi cho lại người.”

Tôi cứ ngỡ đó là phao cứu sinh, nhưng hóa ra đó là khởi đầu của một sự thật kinh hoàng.

Đêm thứ mười thuê chị Hạnh, con tôi sốt quấy khóc nên tôi không sao ngủ được. Khoảng 1 giờ sáng, tôi nhẹ tay đặt con xuống rồi bước ra phòng ngoài định lấy nước uống. Cửa phòng chồng tôi khép hờ, ánh đèn ngủ vàng vọt hắt ra một bóng đen kỳ quái lên vách tường.

Tôi định bước vào thì khựng lại vì một âm thanh lạ. Không phải tiếng lau người, không phải tiếng lật giở ga giường. Đó là tiếng cười khẩy của chị Hạnh và giọng thầm thì đứt quãng: “Anh nhìn thấy không? Vợ anh đang ngủ say như ch/ết ấy. Nó tin tôi lắm. Nó đâu biết mỗi đêm tôi đều kể cho anh nghe về những thằng đàn ông đang tán tỉnh nó ở ngoài kia… Anh tức không? Anh hận không? Nằm im đó mà nhìn người đàn bà của anh thuộc về kẻ khác nhé!”

Tim tôi như nhảy khỏi lồng ngực. Tôi run rẩy đẩy mạnh cửa bước vào.

Dưới ánh đèn, chị Hạnh đang cúi sát mặt vào chồng tôi, tay chị ta bóp chặt lấy bả vai anh đến mức tím tái. Nghe tiếng động, chị ta giật nảy mình, mặt tái mét không còn giọt máu: “Em… em sao không ngủ?”

Tôi không trả lời chị ta. Ánh mắt tôi dán chặt vào chồng mình trên giường. Và giây phút đó, tôi suýt ngã quỵ.

Đôi mắt anh không còn đờ đẫn, vô hồn như mọi khi. Đôi mắt ấy đang mở trừng trừng, lòng trắng đỏ sọc vì giận dữ và tuyệt vọng. Anh nhìn thấy tôi, đôi môi anh mấp máy nhưng không thể thốt ra thành lời. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài từ khóe mắt anh, thấm đẫm vào gối.

Chồng tôi biết hết! Anh ấy tỉnh táo hoàn toàn về nhận thức nhưng bị giam cầm trong cơ thể bại liệt. Và suốt 10 đêm qua, người đàn bà mang danh “ân nhân” kia đã dùng sự bất động của anh để tra tấn tinh thần anh bằng những lời bịa đặt dơ bẩn về tôi.

“Chị cút ngay khỏi nhà tôi!” – Tôi hét lên, tiếng hét xé toạc màn đêm tĩnh mịch.

Chị Hạnh bắt đầu lúng túng, rồi bỗng nhiên chị ta cười phá lên một cách điên dại: “Tao không đi đấy! Mày nghĩ mày thanh cao lắm sao? Mày bỏ mặc chồng mày cho người lạ để đi ngủ, mày cũng ác độc chẳng kém gì tao đâu. Tao chỉ cho anh ta thấy bộ mặt thật của mày thôi!”

Tôi lao đến tát chị ta một cái cháy má rồi đuổi cổ ra khỏi cửa. Khi chỉ còn lại hai vợ chồng, tôi quỳ sụp xuống bên giường, ôm lấy bàn tay lạnh ngắt của anh mà khóc nức nở: “Anh ơi, em sai rồi… Em xin lỗi vì đã để anh cô đơn trong chính căn nhà của mình.”

Sau đêm đó, tôi không bao giờ thuê ai nữa. Tôi nhận ra rằng người bệnh không chỉ cần th/uốc hay thức ăn, mà họ cần cảm giác an toàn từ người thân thuộc nhất. Chị Hạnh không chỉ h/ại chồng tôi, chị ta còn h/ại ch/ết sự yên bình cuối cùng trong lòng tôi.

Tôi lắp camera, tôi thức trắng đêm cùng anh, tôi nắm tay anh và kể lại mọi chuyện đúng sự thật. Đáp lại tôi vẫn là đôi mắt ấy, nhưng giờ đây nó đã dịu lại, chứa đựng sự tha thứ.

Câu chuyện của tôi là lời cảnh tỉnh cho những ai đang có người thân lâm trọng bệnh: Đừng bao giờ giao phó hoàn toàn người mình yêu thương cho người lạ chỉ vì sự mệt mỏi nhất thời. Bởi vì có những vết thương lòng còn đau đớn hơn cả bệnh tật, và có những sự thật sẽ ám ảnh chúng ta đến cuối đời.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top