Gã đàn ông bóng loáng, giày da sang trọng nhưng tâm hồn lại ʀáᴄʜ ɴáᴛ đếɴ ᴍứᴄ ɴỡ ʟòɴɢ ɴàᴏ ‘ʙỏ ʙᴏᴍ’ 𝟹𝟶 ᴛʀáɪ ʙắᴘ ᴄủᴀ một ông lão nghèo chỉ vì lý do: ‘Đợi lâu quá, mất hứng rồi’? Giữa cái nắng chiều oi ả, ông lão còng lưng, đôi tay run run cặm cụi nướng từng trái suốt 40 phút đồng hồ, mồ hôi nhễ nhại chỉ mong kiếm được vài đồng tiền công. Vậy mà kẻ có tiền kia lại thản nhiên quay lưng, mặc kệ ông lão lắp bắp van xin b-án rẻ cũng được.
Nhưng cuộc đời này có vay có trả! Gã nhà giàu ấy không thể ngờ rằng, mọi hành động hách dịch của hắn đã thu gọn vào tầm mắt của một thanh niên giản dị đứng ngay gần đó. Chỉ với một câu nói: ‘Anh không lấy thì để tôi lấy hết’, chàng thanh niên đã giải vây cho ông lão. Nhưng màn kịch hay nhất vẫn còn ở phía sau…
Chiều muộn, khi nắng vàng vắt ngang con đường đông đúc, ông lão bán bắp nướng vẫn cặm cụi bên chiếc bếp than đỏ lửa. Đôi tay run run nhưng thoăn thoắt trở từng trái bắp cho chín đều.
Một người đàn ông ăn mặc lịch sự, giày da bóng loáng bước đến, hất hàm: — “Làm cho tôi 30 trái, nướng kỹ một chút, tôi có việc gấp!”
Ông lão mừng rỡ, đôi mắt già nua ánh lên niềm vui vì sắp b-án hết mẻ lớn. Suốt 40 phút đồng hồ, ông không dám ngơi tay, mồ hôi nhễ nhại lăn dài trên những nếp nhăn vì sức nóng của than hoa. Khi túi bắp cuối cùng được xếp gọn, nóng hổi thơm lừng, ông lão nở nụ cười mệt mỏi: — “Xong rồi cậu ơi, bắp nóng lắm, cậu cầm cẩn thận.”
Nhưng gã đàn ông nhíu mày, nhìn đồng hồ rồi khoanh tay lạnh lùng: — “Lâu quá! Tôi chờ nãy giờ mất cả hứng rồi. Không lấy nữa!”
Ông lão sững sờ, giọng run bắn: “Dạ… nhưng tôi nướng xong hết rồi, cậu không lấy tôi biết b-án cho ai… Hay cậu lấy giúp, tôi b-án rẻ hơn cũng được…”
Gã đàn ông phẩy tay, đáp gọn lọn rồi quay lưng: “Kệ ông chứ, làm chậm thì tự chịu!”
Phần 2: Cuộc gọi chấn động vỉa hè
Đúng lúc đó, một thanh niên mặc áo sơ mi giản dị bước tới, giọng điềm tĩnh nhưng đanh thép: — “Anh không lấy thì để tôi lấy hết. Ông cứ tính đủ tiền cho cháu, không cần bớt một xu.”
Gã khách khựng lại, nhìn thanh niên với vẻ khó chịu: “Cậu xen vào chuyện người khác làm gì? Rảnh rỗi quá à?”
Chàng thanh niên không đáp, anh rút điện thoại, bấm một dãy số rồi nói rõ: — “Alo, phòng nhân sự phải không? Tôi cần kiểm tra một trường hợp ngay bây giờ. Nhân viên tên… (đọc rõ tên trên thẻ tên của gã đàn ông)… hiện đang thuộc bộ phận nào?”
Gã đàn ông tái mặt, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán khi nhận ra gương mặt này rất quen. Thanh niên tiếp tục: — “Tôi cần anh đình chỉ công tác nhân viên này ngay lập tức. Lý do: Thái độ thiếu trách nhiệm và thiếu đạo đức trong ứng xử xã hội. Tôi không chấp nhận loại người này làm việc trong hàng ngũ của chúng ta.”
Hóa ra, chàng thanh niên chính là Giám đốc điều hành trẻ tuổi mà gã đàn ông vừa gặp trong buổi họp toàn công ty hai tuần trước.
Phần 3: Cái kết của kẻ khinh người
Gã đàn ông bủn rủn chân tay, giọng van xin: “Sếp… tôi sai rồi… tôi mua lại số bắp ngay đây…”
Chàng thanh niên lắc đầu lạnh lùng: “Anh không cần mua nữa. Điều anh cần là học cách tôn trọng công sức của người khác trước khi học cách làm việc cho tôi. Mời anh đi cho!”
Gã đàn ông lầm lũi rời đi trong sự nhục nhã và ánh mắt khinh bỉ của những người xung quanh. Chàng thanh niên quay sang, nhẹ nhàng biếu thêm ông lão một số tiền rồi chia túi bắp cho những em nhỏ bán vé số gần đó.
Phần 4: Ngọn lửa ấm lòng người
Những ngày sau đó, gánh bắp của ông lão nhộn nhịp hẳn lên. Người ta ghé mua không chỉ vì bắp ngon, mà vì câu chuyện về sự tử tế đã lan tỏa khắp con đường. Chàng thanh niên thỉnh thoảng vẫn ghé qua, không phải để b-án “nghiệp quật”, mà để nhắc nhở mọi người rằng:
Tử tế là một sự lựa chọn. Giàu sang có thể mua được giày da bóng loáng, nhưng không mua được nhân cách của một con người.