— “Mụ kia! Có thấy con nhỏ có ʙầᴜ nào chạy qua đây không?”
Tiếng ǫᴜáᴛ ᴛʜáᴏ đầʏ sáᴛ ᴋʜí xé toạc màn mưa đêm như trút nước xuống khu chợ nhỏ ven thị trấn. Ba bốn chiếc xe máy gầm rú, ánh đèn pha quét qua chói lòa, rọi thẳng vào gương mặt già nua, gầy gò của bà Tư. Chỉ mới vài phút trước, khi đang dọn dẹp quán xôi muộn lúc nửa đêm, bà bỗng nghe thấy tiếng kêu cứu yếu ớt phát ra từ góc tối cạnh thùng rác. Một cô gái trẻ, áo mỏng ướt sũng, mái tóc bết chặt vào khuôn mặt tái xanh vì lạnh, và điều khiến bà rụng rời tay chân là cái bụng ʙầᴜ đã nhô lên rõ rệt.
Cô gái ʜᴏảɴɢ ʟᴏạɴ ôm lấy bụng, khóc nghẹn: “Con không còn chỗ nào để đi… Xin bà cứu con!”. Ngay khi tiếng gầm rú của nhóm người lạ mặt tiến gần, tim bà Tư đập liên hồi. Không kịp nghĩ nhiều, bà kéo tuột cô gái vào góc khuất sau quầy xôi, lấy tấm bạt cũ phủ kín lên.
Bên ngoài, tiếng giày dẫm bì bạch trên vũng nước, những gã đàn ông ʙặᴍ ᴛʀợɴ ᴛᴀʏ ʟăᴍ ʟăᴍ ʜᴜɴɢ ᴋʜí lùng sục khắp nơi: “Tao thấy nó chạy về hướng này! Một con nhỏ có ʜᴏảɴɢ ʟᴏạɴ không đi xa được đâu! Tìm kỹ vào!”. Một ánh đèn pin lướt qua, dừng ngay trên nồi xôi nghi ngút khói của bà Tư. Bọn chúng tiến lại gần, ánh mắt đầy nghi ngờ, sẵn sàng lục lọi.
Bà Tư vẫn đứng chắn trước tấm bạt, tay cầm chiếc vá xôi, điềm tĩnh đến đáɴɢ sợ: “Chợ tôi chỉ có nồi xôi với mấy con chuột. Không thấy ai hết. Không tin thì tự mà lục!”. Không khí căng thẳng như dây đàn, chỉ cần một tiếng động nhỏ, một tiếng nấc run rẩy của cô gái tội nghiệp vang lên, tất cả sẽ chấm hết. Liệu bà lão bán xôi nghèo có bảo vệ được ʜᴀɪ ᴍạɴɢ ɴɢườɪ ᴛʀướᴄ ᴍóɴɢ ᴠᴜốᴛ ᴄủᴀ ɴʜữɴɢ ᴋẻ ᴛàɴ ɴʜẫɴ?
Cơn mưa đầu mùa trút xuống khu chợ nhỏ ven thị trấn như xé toạc màn đêm. Những tấm bạt che hàng bị gió giật mạnh, rung bần bật, nước chảy thành dòng len lỏi qua từng viên gạch cũ. Đã quá nửa đêm, chợ gần như không còn ai, chỉ còn lại ánh đèn vàng vọt hắt ra từ quán xôi cuối góc chợ của bà Tư.
Bà Tư đã ngoài sáu mươi, lưng còng, đôi bàn tay gầy guộc nhưng nhanh nhẹn. Nồi xôi bên cạnh bà vẫn nghi ngút khói, tỏa hương nếp thơm nồng giữa cái lạnh buốt của trời đêm, dù khách chẳng còn mấy người. Bà đang dọn dẹp mấy chiếc ghế nhựa để chuẩn bị dọn hàng thì chợt nghe thấy một tiếng động lạ.
“Xin… làm ơn…”
Tiếng nói yếu ớt, đứt quãng bị tiếng gió mưa gầm rú nuốt chửng. Bà Tư dừng tay, lắng tai nghe ngóng. Lại một tiếng nữa vang lên, lần này rõ hơn, run rẩy và đầy vẻ khẩn thiết:
“Có ai… giúp con với…”
Bà Tư vội cầm chiếc nón lá, bước ra khỏi mái hiên che tạm. Ánh đèn đường tù mù hắt xuống một góc tối tăm gần thùng rác lớn của chợ. Ở đó, một cô gái trẻ đang ngồi co ro, ôm chặt lấy cơ thể mình. Chiếc áo mỏng ướt sũng bết chặt vào người, mái tóc dài dính bết vào khuôn mặt tái xanh vì lạnh. Điều khiến bà Tư sững sờ, tim lỡ đi một nhịp, chính là cái bụng nhô lên rõ rệt dưới lớp áo ướt — cô gái đang mang thai, và cái thai đã lớn.
“Trời đất ơi…” bà Tư thốt lên, vội vã lao đến đỡ cô gái đứng dậy.
Cô gái cố ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lẫn nước mưa lên, giọng nghẹn lại trong tiếng nấc:
“Con không còn chỗ nào để đi… Bà ơi… bà có thể cho con ngồi nhờ một chút được không?”
Bà Tư nhìn bờ vai run rẩy của cô gái, rồi nhìn xuống cái bụng bầu, lòng thắt lại. Không một câu tra hỏi, bà dìu cô gái vào phía sau quầy xôi của mình, lôi từ trong chiếc hòm gỗ ra một chiếc áo khoác cũ nhưng khô ráo để cô choàng tạm. Bà nhanh tay múc một bát xôi nóng hổi, khói bay nghi ngút, đưa tận tay cô gái:
“Ăn đi con, ăn cho ấm người. Chuyện gì thì từ từ rồi tính.”
Cô gái đón lấy bát xôi, đôi bàn tay run rẩy đến mức suýt làm rơi chiếc thìa. Cô vừa xúc được thìa đầu tiên thì từ phía đầu chợ, tiếng xe máy bất ngờ gầm lên dữ dội. Ba bốn chiếc xe phóng bạt mạng rồi phanh gấp, tiếng lốp xe miết trên nền sân chợ sũng nước kêu ken két. Ánh đèn pha từ các xe quét qua quét lại, chói lòa cả một vùng.
“Đứng lại đó! Nó ở loanh quanh đây thôi! Tìm kỹ đi!”
Tiếng đàn ông quát tháo đầy sát khí dội tới. Cô gái hoảng loạn tột độ, bát xôi trên tay suýt rơi xuống đất. Cô vội vã buông bát, hai tay ôm chặt lấy bụng, đôi mắt mở to đầy sợ hãi nhìn bà Tư, lắc đầu quầy quậy:
“Không… làm ơn đừng bắt con… Đừng để bọn họ thấy con…!”
Nhìn bộ dạng kinh hoàng của mẹ bầu trẻ, bà Tư hiểu ngay có chuyện chẳng lành. Bản năng của một người mẹ, một người bà trỗi dậy mạnh mẽ. Không kịp suy nghĩ nhiều, bà ấn vai cô gái ngồi thụp xuống góc khuất phía sau hòm đựng tiền và nồi xôi, rồi kéo tấm bạt xanh cũ kỹ che kín mít lên người cô.
“Im. Ngồi yên đó, không được thở mạnh nghe không.” Bà Tư thì thầm đanh thép.
Bên ngoài, tiếng giày dẫm bì bạch trên những vũng nước mỗi lúc một gần. Tiếng một gã đàn ông bặm trợn gầm lên:
“Tao rõ ràng thấy nó chạy về hướng này! Một con nhỏ có bầu, lại không có tiền thì không đi xa được đâu!”
Một tên khác hùa vào:
“Có khi nó lủi vào mấy hàng quán ở chợ rồi. Lục soát kỹ cái góc kia xem!”
Bà Tư lấy lại vẻ điềm tĩnh, đứng chắn ngay trước quầy xôi, tay vẫn cầm chiếc vá múc xôi bằng gỗ dài như đang vô tình dọn hàng. Một ánh đèn pin cỡ lớn rọi thẳng vào mặt bà, khiến bà khẽ nheo mắt lại. Hai gã đàn ông to béo, mặt mũi bặm trợn, mình mẩy xăm trổ tiến lại gần. Một tên hất hàm, giọng hách dịch:
“Mụ già, có thấy con nhỏ nào có bầu, tóc dài mặc áo khoác màu xám chạy qua đây không?”
Bà Tư không hề né tránh ánh nhìn của chúng, bà chậm rãi ngước lên, dửng dưng đáp:
“Chợ này giờ này chỉ có nồi xôi muộn của tôi với mấy con chuột nhắt thôi. Tôi lo cúi đầu dọn hàng, không thấy con nhỏ nào hết.”
Ánh mắt gã đàn ông lộ rõ vẻ nghi ngờ. Hắn lướt đèn pin một lượt quanh quầy xôi, ánh sáng quét qua tấm bạt xanh nơi cô gái đang trốn. Ở phía sau, cô gái trẻ lấy tay tự bịt chặt miệng mình, nước mắt tuôn rơi, toàn thân run bắn vì sợ hãi.
“Thiệt không đó mụ già? Liệu hồn mà giấu nó là không yên với tụi này đâu!”
“Tôi già rồi, thức đêm bán mấy đồng xôi nuôi thân chứ có rảnh rỗi đâu mà chứa chấp ai. Không tin thì các chú cứ tự vào mà lục soát, đổ bể nồi xôi của tôi thì phải đền đấy,” bà Tư đáp gọn lỏn, giọng điệu bất cần của một người đàn bà lam lũ cả đời nơi góc chợ.
Thấy bà lão già nua không có vẻ gì là sợ hãi, lại thêm trời mưa mỗi lúc một to và gió lốc thổi mạnh, gã cầm đầu tặc lưỡi, quay sang bảo đồng bọn:
“Mẹ kiếp, chắc nó chạy ngách khác ra phía bờ sông rồi. Đi hướng kia tìm tiếp!”
Bọn chúng nhanh chóng quay lưng đi, tiếng giày xa dần, rồi tiếng động cơ xe máy lại gầm lên, nhỏ dần rồi mất hút trong màn mưa bong bóng.
Khi mọi tiếng động hung hãn thực sự lắng xuống, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái bạt, cô gái trẻ từ sau tấm bạt mới dám bò ra. Cô ngã quỵ xuống đất, bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào vì vừa thoát khỏi một bàn tay tử thần.
“Con xin lỗi… con xin lỗi vì đã làm liên lụy đến bà… Nếu bọn chúng phát hiện ra, con không biết bà sẽ ra sao nữa…”
Bà Tư đỡ cô gái ngồi lên chiếc ghế đẩu, lấy chiếc khăn khô lau nước mắt trên mặt cô. Giọng bà trầm xuống nhưng vô cùng ấm áp và chắc chắn:
“Chuyện nguy hiểm cũng qua rồi, chuyện sau này từ từ tính. Giờ ăn hết bát xôi này đi rồi theo bà về nhà. Để cái bụng vượt mặt thế này chịu lạnh là chết cả mẹ lẫn con đấy.”
Cô gái ngẩng đầu lên, nhìn sâu vào đôi mắt đầy vết chân chim nhưng ngập tràn lòng trắc ẩn của người đàn bà xa lạ:
“Bà… bà không sợ con là người xấu sao? Con là đứa trốn chạy, con không có tiền, cũng chẳng có người thân…”
Bà Tư khẽ cười nhạt, nụ cười hiền hậu làm bừng sáng cả góc chợ đêm tăm tối:
“Người xấu không có cái kiểu bất chấp tính mạng để bảo vệ đứa con trong bụng như con đâu. Nhìn mắt con là bà biết, con chỉ là một đứa trẻ đáng thương đang đi tìm đường sống cho con mình thôi. Đi về với bà!”
Đêm đó, dưới mái nhà tranh nghèo của bà lão bán xôi ven thị trấn, một ngọn đèn dầu được thắp lên, ấm áp và bình yên lạ thường. Cơn mưa đầu mùa ngoài kia vẫn trút nước, nhưng bên trong, hai số phận cô đơn đã tìm thấy nhau, mở đầu cho một chương mới đầy tình người và cái kết ấm lòng phía trước.