Tôi là Khánh, bác sĩ ngoại khoa, đã 20 năm cầm dao mổ. Những ca khó, những đêm thức trắng giành giật sự sống cho bệnh nhân, tôi luôn giữ được cái đầu lạnh và đôi bàn tay không run. Nhưng cuộc đời tôi gục ngã trước một ca bệnh không thể cứu vãn – sự phản bội mọc rễ ngay trong tổ ấm.
Hôm đó, lịch mổ đột ngột hoãn. Nhìn đồng hồ mới hơn 8 giờ tối, tôi ghé tiệm hoa mua một bó hồng nhung, lòng háo hức muốn tạo bất ngờ cho Huyền – người vợ tôi yêu thương. Tôi lái xe về nhà, định rủ cô ấy đi ăn tối, hứa sẽ cắt giảm ca trực để ở bên gia đình nhiều hơn.
Hành lang chung cư cao cấp vắng tanh. Tôi theo thói quen chạm ngón tay vào khóa vân tay. Cánh cửa gỗ nặng từ từ mở ra không một tiếng động. Ánh đèn vàng hắt ra từ phòng khách khiến lồng ngực tôi đột ngột tức nghẹn.
Qua khe cửa chỉ hé mở, tôi thấy rõ chiếc sofa da lộn mà chính tay tôi chọn. Huyền – vợ tôi – đang gục đầu khóc nức nở trong vòng tay Hùng, gã hàng xóm sống ở căn hộ đối diện. Hai cánh tay cô ấy quấn chặt lấy bờ vai hắn, siết đầy ướt át và dựa dẫm. Hắn vuốt ve, dỗ dành cô ấy bằng giọng trầm ấm giả tạo.
Bó hoa hồng tuột khỏi tay tôi, rơi uỵch xuống nền gạch. Cánh hoa dập nát. Âm thanh khô khốc ấy như đánh sập toàn bộ sự kiêu hãnh của một người đàn ông thành đạt. Hai thái dương tôi giật liên hồi, mắt như muốn vỡ vụn, mọi thứ trước mặt nhòe đi. Nhịp tim bóp nghẹt khiến tôi đứng chôn chân tại chỗ.
Tôi định đạp tung cửa, lao vào, đấm nát mặt gã khốn kia và gào thét hỏi vợ tại sao lại phản bội. Bản năng đàn ông gầm gào đòi trừng phạt. Nhưng đôi bàn tay quen cầm dao mổ lúc ấy lại cứng đờ lạnh ngắt. Lý trí của một bác sĩ ngoại khoa kéo tôi lại. Nếu tôi xông vào lúc này, Huyền sẽ khóc lóc chối bay, gã Hùng sẽ đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân, còn tôi chỉ thành kẻ ghen tuông mất kiểm soát.
Tôi nín thở, rút điện thoại ra, đưa ống kính sát khe cửa và quay phim. Từng cử chỉ vuốt ve, từng lời nỉ non thao túng tâm lý của bọn chúng đều được lưu lại. Quay xong đoạn video dài gần hai phút, tôi khép nhẹ cánh cửa, lùi lại một bước. Bó hoa hồng dập nát bị tôi lạnh lùng gạt sang một bên. Tôi quay lưng bước đi dọc hành lang, bóng lưng đổ dài trên nền gạch lạnh lẽo.
Từ giây phút ấy, tôi không còn là người chồng bị cắm sừng. Tôi trở thành kẻ đi săn, âm thầm răng lưới.
Tôi không về nhà ngay. Tôi lang thang trên những con phố vắng, đầu óc tỉnh táo đến rợn người. Đúng 11 giờ đêm, tôi quay về với bộ dạng uể oải như vừa tan ca trực. Huyền xỏ dép bông chạy ra đón, tay đỡ cặp, miệng nở nụ cười gượng gạo. Hai mí mắt cô ấy vẫn sưng mọng đỏ hoe – dấu tích của trận khóc lóc cách đây vài tiếng.
Tôi giả vờ mệt mỏi, hỏi sao mắt lại sưng. Huyền giật mình, lấp liếm rằng nấu canh bị cay. Lời nói dối trơn tuột khiến sống lưng tôi buốt giá. Tôi lẳng lặng gật đầu, vào phòng tắm xả nước lạnh để dập tắt cơn thịnh nộ.
Bữa cơm tối được dọn tươm tất, nhưng không khí đặc quánh sự ngột ngạt. Chúng tôi ngồi đối diện nhau, mỗi người đeo một chiếc mặt nạ hoàn hảo. Tôi nhai trệu trạo miếng cơm nhạt nhẽo, ánh mắt vô thức dán vào chiếc sofa – nơi vài giờ trước vợ tôi đã dâng hiến những yếu mềm nhất cho kẻ ngoại đạo.
Suốt bữa ăn, Huyền vẫn quan tâm, gắp thức ăn cho tôi với dáng vẻ nội trợ tận tụy. Sự giả tạo ấy ăn mòn chút lương tri còn sót lại trong tôi. Tôi buông đũa, lấy cớ xem hồ sơ bệnh án rồi rút vào phòng làm việc, khóa trái cửa.
Ngồi sụp xuống ghế da trong bóng tối, tôi siết chặt hai bàn tay chai sần. Tôi không thể tiếp tục là kẻ m;ù lòa trong chính ngôi nhà của mình. Để lột trần bộ mặt thật của kẻ thao túng, tôi phải cài những con mắt vô hình vào từng ngóc ngách.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm, giả vờ hối hả rời nhà vì viện có ca cấp cứu. Thực chất tôi chạy thẳng đến cửa hàng thiết bị an ninh, mua ba chiếc camera siêu nhỏ, ngụy trang hoàn hảo, thu âm sắc nét và kết nối trực tiếp với điện thoại.
Về nhà khi Huyền đi siêu thị, tôi loay hoay gần một tiếng đồng hồ để lắp đặt. Một cái gắn vào khe quạt trần chĩa xuống sofa, một cái giấu trong tán lá cây bàng cạnh bàn ăn, cái cuối cùng ẩn sau kệ sách hướng ra cửa chính. Xong xuôi, tôi kiểm tra từng góc máy đều hiển thị rõ nét. Tôi nhếch mép cười nhạt, xóa sạch dấu vết rồi rời khỏi nhà trước khi Huyền trở về.
Từ giây phút đó, căn hộ cao cấp của tôi trở thành phòng cách ly. Mọi động tĩnh của khối u thối giữa kia đều nằm gọn trong tay tôi.
Buổi tối hôm đó, tôi lấy cớ ca mổ cấp cứu để ở lại phòng trực. Căn phòng tĩnh mịch chỉ còn tiếng quạt thông gió. Tôi tắt hết đèn, chỉ để ánh sáng xanh lét từ màn hình điện thoại. Lồng ngực tôi bắt đầu bị bóp nghẹt khi ngón tay run run chạm vào biểu tượng camera.
Màn hình hiện lên khung cảnh phòng khách thấy cảnh …
Tôi nhếch mép cười nhạt, xóa sạch dấu vết rồi rời khỏi nhà trước khi Huyền trở về.
Từ giây phút đó, căn hộ cao cấp của tôi trở thành phòng cách ly. Mọi động tĩnh của khối u thối giữa kia đều năm gọn trong tay tôi.
Buổi tối hôm đó, tôi lấy cớ ca mổ cấp cứu để ở lại phòng trực. Căn phòng tĩnh mịch chi còn tiếng quạt thông gió. Tôi tắt hết đèn, chỉ để ánh sáng xanh lét từ màn hình điện thoại. Lông ngực tôi bắt đầu bị bóp nghẹt khi ngón tay run run chạm vào biểu tượng camera.
Màn hình hiện lên khung cảnh phòng khách….
Huyền mặc váy ngú móng manh ngồi thần thờ trên sofa. Chi chưa đầy mười phút sau, tiếng gõ cửa khế vang lên. Huyễn bật dậy như lò xo, hối hà chạy ra mở. Gã Hùng lách người bước vào với nụ cười xáo trá, mặc quần đùi áo phông, sải bước vào nhà tôi như chủ nhân thực sự.
Tôi thấy Huyền chú động đón lấy túi đồ ăn vặt từ tay hăn, rồi hai người ngang nhiên ôm ấp, vuốt ve nhau dưới ánh đèn trùm rực rỡ. Hơi thở tôi đứi quãng, cố họng nghẹn đăng chát. Cám giác nhục nhã ê trề len lói vào từng tế bào.
Nhưng điều khiến tôi ớn lạnh nhất không phái những cử chí tình tứ dơ dáng ấy, mà là lúc bọn chúng ngồi xuống bàn ăn và gã Hùng bất dầu cất giọng nhồi sọ vợ tôi. Hản luỗn tay qua eo Huyền, vuốt ve dọc sống lưng, thì thầm rắng hăn thương cho thanh xuân đang lụi tàn của cô. Hãn chê bai tôi là gã bác sĩ chỉ biết căm dầu vào công việc, mang tiền về như sự bố thí tinh cảm, không biết vợ đang chết mòn vì cô đơn.
Huyền gục hần vào vai hắn, đôi vai gầy run lên bần bật, uất ức tuôn trào. Cô ấy thừa nhận mình sợ hãi sự cô quanh của căn hộ này, sợ cái cảm giác đợi cửa đến khuya rồi lúi thúi hâm lại mâm cơm nguội ngắt. Cô ấy nói minh giống như một chiếc bóng vô hình.
Tôi ngồi chết lặng trong phòng trực, nhìn màn hình điện thoại bé xíu, tự tay mỗ xẻ nối đau của chính mình. Sự cao tay của gã Hùng khiến sống lưng tôi lạnh toát. Hản không dùng thể xác, mà đang đánh cắp linh hồn Huyền bằng sự thầu hiếu giá tạo.
Tôi ép bán thân phải nghe cho băng hết, xem cái miệng lưỡi xảo quyệt của tên khốn đó đang giăng bây gì để nuốt chứng gia đình tôi. Và tôi đã nghe được tất cá.
Tôi ép bản thân phải nghe cho bằng hết, xem cái miệng lưỡi xảo quyệt của tên khốn đó đang giăng bây gì để nuốt chứng gia đình tôi. Và tôi đã nghe được tất cá..
Những ngày sau, thứ nọc độc của gã Hùng ngấm sâu vào Huyền. Cô ấy lột xác, trở thành một con nhím xù lông với thái độ lạnh nhạt và chống đối ngầm. Những bữa tối trở nên tĩnh lặng đến gai người. Huyền không còn gắp thức ăn hay hỏi han công việc của tôi. Thay vào đó là những ánh mắt làng tránh và tiếng thớ dài thườn thượt cố tinh để tôi nghe thấy.
Cô ấy bắt đầu bỏ bê việc nhà. Quần áo tôi không còn được úi phẳng. Chậu cây bàng ngoài ban công héo rũ vì chẳng ai tưới. Tôi lắng lặng quan sát, không vạch trần, để mặc cho mầm bệnh ấy tự do phát tác.
Rồi đến cái buổi chiều thứ sáu định mệnh. Khi tôi đang giải lao giữa hai ca mổ, tiện tay mở ứng dụng camera thì một đoạn hội thoại giợn tóc gáy lọt vào tai. Gã Hùng ngồi sát Huyền, giọng nghiêm trọng, thúc ép cô ấy phải dứt điểm mọi chuyện trong tuần này. Hằn đưa ra tờ đơn ly hôn đã soạn sẵn, ép Huyễn ký và tìm cách đặt lên bàn làm việc của tôi. Hắn còn yêu cầu cô ấy mang toàn bộ tiền mặt và sổ tiết kiệm sang nhà hẳn để “đầu tư cho tương lai hai đứa”.
Huyễn run rẩy gật đầu.
Tôi ngồi chết lặng trong phòng nghi bác sĩ, lồng ngực bị bóp nghẹt. Gã Hùng không chi muốn tiền, hẳn muốn phá nát hoàn toàn gia đình tôi để trá thù cho anh trai đã mất ba năm trước – người đã chết trên bàn mổ của tôi.
Tôi không thể ngồi yên chờ chết. Tôi phải chủ động lật tẩy con ác thú này trước khi nó kịp cắn đứt yết hầu của gia đình tôi.
Sáng hôm sau, tôi gọi cho người bạn làm luật sư, nhờ điều tra chân tướng gã Hùng. Kết quả khiến tôi suýt ngã quy. Gã tên thật là Lê Văn Tuấn, em trai ruột của bênh nhân đã tử vong trong ca mổ định mệnh ba năm trước. Hẳn mang mối thù sâu năng, âm thầm theo dỗi tôi, dọn đến căn hộ đối diện, dùng Huyễn làm bàn đạp để thực hiện kế hoạch trả thủ tàn độc nhất.
Hãn không yêu Huyền. Hẳn chi dùng cô ấy như một con cờ để phá nát danh dự và tài sán của tôi.
Tôi quyết định không im lặng nữa. Tôi thu thập toàn bộ băng chứng từ camera, ghi ẩm, hồ sơ bệnh án cũ, và nộp đơn tố giác tội phạm chiếm đoạt tài sản, thao túng tâm
Khi Huyền đặt tờ đơn ly hôn lên bàn làm việc của tôi vào sáng hôm sau, tôi lặng lễ đấy USB chứa đầy băng chứng về phía cô ấy. Huyền chết lăng khi xem hết những thước phim và hồ sơ. Cô ấy quỳ sụp xuống sàn, khóc nức nở, nhận ra mình đã dâng hiến cá thanh xuân và danh dự cho ké thù của chồng.
Tiếng còi xe công an vang lên dưới sánh chung cư. Gã Hùng bị bắt ngay tại căn hộ đối diện. Hắn bi còng tay dẫn đi với bán mặt xám ngoét nhục nhã.
Huyền cũng bị tạm giam vì đồng lõa chiếm đoạt tài sán. Trước khi bị đưa đi, cô ấy nhìn tôi băng ánh mắt đầy ân hận và tuyệt vọng, nhưng mọi thứ đã quá muộn.
Tôi giữ được căn nhà, giữ được tài sán, nhưng ngồi giữa đống đổ nát của tổ ấm, tôi chi thấy một sự trống rống đến lạnh người. Tôi đã thẳng kẻ thù, nhưng thua trắng tay trong chính ngôi nhà mà mình từng nâng niu.
Từ đó, tôi sống một minh. Mỗi tối, tôi ngồi bên bàn làm việc, nhìn màn hình máy tính đã tắt, tự hỏi liệu trên đời này còn thứ gì là chân thật khi ngay cả người phụ nữ đầu ấp tay gối cũng có thể trở thành mữi dao đâm sau lưng mình một cách để dàng đến thế.