“Bố nó hiền lắm, đi suốt có biết gì đâu”: Về nhà sớm không báo trước, ʙố đơɴ ᴛʜâɴ ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ thấy con gái 8 tuổi cõng em ǫᴜỳ lau sàn và cuộc điện thoại vạch trần bộ mặt thật của bà giúp việc!

Vợ tôi mất được 2 năm. Từ ngày đó, căn chung cư rộng rãi ở mạn tòa nhà Landmark 81 trở nên rộng thênh thang nhưng lạnh ngắt. Vì đặc thù công việc ngành marketing thường xuyên phải đi công tác tỉnh liên miên, tôi đành bấm bụng thuê một người phụ nữ ngoài bốn mươi, quê xa, về ăn ở lại để trông nom hai đứa nhỏ. Ngày đầu nhận việc, bà ta nói năng nhỏ nhẹ, lúc nào cũng đon đả: “Cậu cứ yên tâm giao tụi nhỏ cho tôi, tôi thương trẻ con như con cháu trong nhà”. Tôi tin, vì lúc ấy, tôi buộc phải bấu víu vào niềm tin đó để yên tâm kiếm tiền.

Hôm đó, chuyến công tác đột xuất ở Đà Nẵng kết thúc sớm hơn dự kiến nửa ngày. Tôi bắt chuyến bay sớm nhất về lại Sài Gòn, không hề gọi điện báo trước vì muốn dành cho hai con một cái ôm bất ngờ. Cửa căn hộ mở ra, không gian im phăng phắc một cách kỳ lạ.

Tôi bước vào phòng khách thì khựng lại, toàn thân đông cứng. Con gái lớn của tôi — mới 8 tuổi — đang quỳ sụp xuống sàn nhà, hai tay cầm chiếc giẻ lau sũng nước. Trên tấm lưng gầy gò của con bé là đứa em trai 2 tuổi đang ngủ gục, đầu vẹo sang một bên vai chị. Đôɪ ᴛᴀʏ ᴄᴏɴ ʙé ʀᴜɴ ʟêɴ ʙầɴ ʙậᴛ ᴠì ᴋɪệᴛ sứᴄ, nhưng vẫn cố dùng hết sức bình sinh để lau sạch từng vệt nước loang lổ.

Tôi chưa kịp bước ra ôm con thì tiếng chuông điện thoại từ phòng bếp chợt vang lên. Bà giúp việc bắt máy. Tôi đứng nép chặt sau bức tường ngăn, nín thở. Và những lời nói lạnh lùng, đầy sự toan tính hèn hạ của người đàn bà ấy bắt đầu lọt vào tai tôi, ʙóᴘ ɴɢʜẹᴛ buồng phổi của một người làm cha…

Tôi đứng lặng người trong bóng tối của hầm hành lang, chiếc điện thoại trên tay đã tự động bật chế độ ghi âm từ lúc nào. Giọng bà giúp việc vang lên khan đặc, pha chút cười cợt đắc ý với đầu dây bên kia:

“Ừ, tôi bắt con bé làm quen với việc nhà rồi. Con chị lớn thì phải cho nó tập việc sớm, không sau này lại đốn mạt, lười biếng. Bố nó á? Bố nó hiền khô, đi công tác suốt ngày, vợ chết rồi thì biết cái gì mà xen vào cái nhà này.”

Ruột gan tôi lộn nhào, tay siết chặt lấy góc tường đến mức móng tay muốn bật máu. Nhưng câu nói tiếp theo của bà ta mới là thứ dìm tôi xuống đáy địa ngục:

“Con bé có khóc không á? Kệ mẹ nó chứ, khóc vài lần quen tai thì hết khóc. Có lần nó bướng, tôi dọa luôn: ‘Mày mà không nghe lời tao, tao bảo bố mày tống cổ mày ra đường, bỏ rơi mày luôn giống như mẹ mày bỏ đi ấy’. Thế là sợ xanh mặt, ngoan như cún ngay.”

Tai tôi ù đi, mọi thứ trước mắt tối sầm lại như một trận bão cát sa mạc tràn qua. Tôi nhìn ra giữa phòng khách, con gái tôi vẫn quỳ gối trên nền gạch men lạnh ngắt. Mồ hôi đầm đìa chảy ướt đẫm phần tóc mai, con bé cắn chặt môi đến rớm máu, không dám phát ra một tiếng nấc nhỏ. Nó sợ, một nỗi sợ nguyên thủy của một đứa trẻ mồ côi: sợ bị bỏ rơi, sợ người cha duy nhất còn lại trên đời cũng sẽ biến mất nếu nó không làm một “đứa trẻ ngoan” theo chuẩn mực của quỷ dữ.

CHƯƠNG 2: BẢN ÁN 10 PHÚT VÀ SỰ BẰNG PHẲNG CỦA CƠN GIẬN TỘI LỖI

Cuộc điện thoại vừa dứt dội lại một tiếng “cạch” khô khốc. Tôi bước ra khỏi góc khuất bách bộ.

Bà giúp việc giật bắn mình, chiếc điện thoại suýt rơi khỏi tay. Gương mặt bà ta biến dạng từ đắc ý sang hoảng hốt, chưa kịp mở miệng ngụy biện thì tôi đã tiến tới, nhẹ nhàng đỡ đứa con trai nhỏ khỏi lưng chị nó, đặt em nằm ngay ngắn trên ghế sofa.

Tôi quỳ sụp xuống trước mặt con gái lớn, đôi bàn tay run rẩy chạm vào bờ vai gầy guộc của con. “Bống… con đang làm cái gì thế này?”

Con bé ngước nhìn tôi. Chỉ mất đúng một giây định thần, giọt nước mắt kìm nén bấy lâu vỡ òa, con bé lao vào ôm chặt lấy cổ tôi, khóc nức nở như chưa từng được khóc: “Con xin lỗi ba… con lau sàn chưa sạch… ba ơi đừng bỏ con đi… con sẽ làm tốt mà ba…”

Câu nói đó như một nhát dao chí mạng đâm thẳng vào tim tôi, rỉ máu. Tôi đứng phắt dậy, quay sang nhìn người đàn bà đang run rẩy góc bếp, giọng tôi hạ xuống một tông, bình tĩnh đến mức đáng sợ: “Mụ thu dọn toàn bộ quần áo bẩn thỉu của mụ. Rời khỏi nhà tôi trong vòng 10 phút.”

Bà ta bắt đầu lắp bắp, tiến lại gần định giở giọng than nghèo kể khổ: “Cậu ơi, cậu hiểu lầm rồi, tôi chỉ đang dạy cháu…”

Tôi giơ thẳng chiếc iPhone lên trước mặt bà ta, đoạn ghi âm giọng nói đon đả nhưng chứa đầy nọc độc vừa rồi vang lên rành rọt từng chữ một. “Mụ nói thêm một câu nữa, tôi sẽ mang đoạn băng này cùng bằng chứng ngược đãi trẻ em lên thẳng Công an phường ngay lập tức. Còn 9 phút. Biến!”

Nhìn thấy bộ dạng lạnh lùng của tôi, bà ta biết mình không còn đường lui. Mụ vội vã vơ vét quần áo cho vào túi ni-lông rồi chạy trối chết ra khỏi cửa, để lại chiếc chìa khóa từ trên tủ giày.

CHƯƠNG 3: VIỆC CỦA CON LÀ ĐƯỢC LÀM TRẺ CON

Ngay tối hôm đó, tôi soạn một bức thư điện tử gửi cho ban giám đốc công ty. Tôi xin rút khỏi toàn bộ các dự án thầu dài hạn ở các tỉnh miền Trung và miền Nam, chấp nhận chuyển sang một vị trí bàn giấy hành chính thông thường tại văn phòng Sài Gòn. Quyết định đó đồng nghĩa với việc thu nhập của tôi bị giảm đi một nửa, không còn những khoản bổng lộc hay công tác phí nghìn đô. Nhưng tôi không tiếc. Tiền bạc mất đi có thể kiếm lại, nhưng linh hồn của các con tôi thì không.

Đêm muộn, khi hai đứa nhỏ đã ăn no và chơi ngoan, tôi ngồi bệt xuống sàn phòng khách, cầm chiếc khăn sạch cẩn thận lau lại từng vệt nước loang lổ mà con gái tôi đã cố lau hồi trưa.

Bống nhẹ nhàng bước ra từ phòng ngủ, con bé ngồi xuống cạnh bên, rụt rè đặt bàn tay nhỏ xíu lên mu bàn tay tôi, định lấy lại chiếc khăn: “Ba ơi… để con làm cho. Lần này con biết lau sạch rồi.”

Tôi dừng tay. Tôi buông chiếc khăn xuống, kéo con gái vào lòng, ôm chặt con bé vào lồng ngực mình, để mặc cho nước mắt của một gã đàn ông ba mươi mấy tuổi đầu tuôn rơi:

“Không, Bống của ba. Từ nay về sau, việc duy nhất của con trong ngôi nhà này là chơi đùa, đi học và được làm một đứa trẻ con đúng nghĩa. Ba về rồi, ba sẽ không đi đâu nữa.”

Từ ngày hôm đó, tôi thức tỉnh một bài học xương máu: Không phải kẻ nào mở miệng ra cũng là người lương thiện, và có những vết thương lòng của con trẻ, nếu người lớn không chịu về sớm một bước để che chở, nó sẽ biến thành vết sẹo rỉ máu đi theo chúng suốt cả cuộc đời.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top