“Không sao… cô ấy ngủ rồi.”
Một câu nói thì thầm lúc 2 giờ sáng của chồng đủ để khiến dòng ᴍáᴜ trong người tôi lạnh ngắt. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng chỉ một lần “giả vờ ngủ” để thử lòng chồng về muộn lại có thể khiến cuộc hôn nhân bảy năm của mình sụp đổ theo một cách… ᴛàɴ ɴʜẫɴ đến vậy.
Trước đó, tôi đã từng nghi ngờ Minh ɴɢᴏạɪ ᴛìɴʜ. Điện thoại luôn úp màn hình xuống bàn, tin nhắn xóa sạch dấu vết, mùi nước hoa lạ thoảng trên áo sơ mi. Mọi thứ đều “vừa đủ” để nghi ngờ, nhưng không đủ để kết luận. Vì thế, tôi quyết định tắt đèn từ 10 giờ đêm, nằm im trên giường giả vờ chìm vào giấc ngủ sâu để chờ anh. Khi Minh lén lút bước vào phòng, đứng cạnh giường nhìn tôi chằm chằm rất lâu dưới bóng tối — lâu đến mức tôi bắt đầu cảm thấy rợn tóc gáy. Rồi anh quay đi, khẽ thì thầm cuộc điện thoại đầy bí ẩn, tôi đã đinh ninh anh ta đang báo cáo với ɴʜâɴ ᴛìɴʜ.
Nhưng giọng điệu của anh không hề ngọt ngào, âu yếm. Nó bình thản, lạnh lùng, gần như là một cuộc trao đổi đầy ᴛᴏᴀɴ ᴛíɴʜ. Ngay khi anh vừa bước vào phòng tắm, linh cảm của một người phụ nữ gào thét rằng có gì đó sai lệch kinh khủng. Tôi bật dậy lao ra phòng khách và phát hiện ra những dấu vết bất thường đầu tiên. Ba ngày sau, bằng sự tỉnh táo tột cùng, tôi âm thầm lần theo một manh mối mờ nhạt và tìm đến một căn nhà cấp bốn cũ kỹ nằm sâu trong con ngõ nhỏ ở ngoại ô. Thế nhưng, khi cánh cửa mở ra…
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng chỉ một lần “giả vờ ngủ” lại có thể khiến cuộc hôn nhân bảy năm của mình sụp đổ theo một cách… tàn nhẫn đến vậy. Trước đó, tôi đã từng nghi ngờ chồng mình – Minh – ngoại tình.
Anh về muộn thường xuyên hơn. Chiếc điện thoại lúc nào cũng úp màn hình xuống bàn. Tin nhắn Zalo, Messenger thì xóa sạch dấu vết sau mỗi ngày. Mùi nước hoa lạ, nồng đậm thoảng trên áo sơ mi của anh. Những dấu hiệu quá quen thuộc, đến mức nếu kể ra, chắc chắn ai cũng gật đầu bảo: “Ừ, chắc chắn có phòng nhì ở ngoài rồi.”
Nhưng điều kỳ lạ là… tôi không tìm được bằng chứng. Không có tin nhắn chuyển khoản mờ ám. Không có cuộc gọi kéo dài bất thường. Mọi thứ đều “vừa đủ” để nghi ngờ, nhưng không đủ để kết luận.
Và thế là tôi quyết định thử một cách đơn giản, gần như ngây thơ: Tôi sẽ giả vờ ngủ vào một đêm anh về muộn, để xem anh thực sự làm gì khi nghĩ rằng tôi không biết.
Hôm đó là thứ Sáu. Anh nhắn tin lúc 9 giờ tối: “Anh phải tăng ca chạy tiến độ dự án, chắc về muộn.”
Tôi trả lời rất bình thường: “Ừ, anh về sớm nhé.”
Tôi chủ động tắt hết đèn căn căn hộ chung cư từ 10 giờ tối, nằm im trên giường, nhắm mắt lại điều hòa nhịp thở. Nhưng tôi không ngủ. Tôi chờ. 11 giờ… 12 giờ… 1 giờ sáng… Đến gần 2 giờ, tôi mới nghe thấy tiếng lách cách của chìa khóa ngoài cửa chính.
Tim tôi đập liên hồi. Cánh cửa phòng ngủ mở ra rất nhẹ. Minh bước vào, tiếng bước chân trần trên sàn gỗ gần như không tiếng động. Anh không vào giường ngay. Thay vào đó, anh đứng ở phòng khách một lúc.
Rồi… anh thì thầm bằng giọng rất nhỏ, như đang cố tránh để tôi không biết:
— “Ừ… anh về rồi. Không sao… cô ấy ngủ rồi.”
Tôi chết lặng dưới lớp chăn. Câu nói ấy đủ để khiến dòng máu trong người tôi lạnh ngắt. Vậy là đúng. Anh ta có người khác. Nhưng điều khiến tôi bất an… không phải là việc đó. Mà là giọng điệu của anh. Không phải kiểu ngọt ngào, âu yếm như tôi tưởng.
Chỉ là… bình thản. Lạnh lùng. Gần như là… một cuộc báo cáo công việc.
2. Tài Khoản Trống Rỗng Và Linh Cảm Gào Thét
Một lúc sau, tôi nghe tiếng bước chân anh tiến vào phòng ngủ. Anh đứng cạnh giường, nhìn tôi rất lâu. Lâu đến mức tôi bắt đầu thấy sợ. Rồi anh quay đi, lấy một thứ gì đó trong tủ. Tiếng kéo khóa, tiếng lật giấy khe khẽ. Tôi cố giữ nhịp thở đều, không dám cử động.
Khi anh vừa bước vào phòng tắm, tôi lập tức bật dậy, bước ra phòng khách. Linh cảm của một người phụ nữ mách bảo có gì đó sai lệch kinh khủng. Tôi tiến về phía chiếc tủ nhỏ gần cửa ra vào — nơi tôi cất giữ các giấy tờ cá nhân quan trọng.
Cánh tủ hơi hé. Tôi mở ra. Bên trong trống rỗng!
Bản sao căn cước công dân, sổ hộ khẩu cũ: Biến mất.
Mấy giấy tờ ngân hàng, sổ tiết kiệm đứng tên tôi: Trống không.
Tay tôi bắt đầu run bắn. Không phải vì ghen, mà vì sợ. Tôi vội vấy lấy điện thoại, đăng nhập vào ứng dụng ngân hàng.
Số dư tài khoản tiết kiệm chung… bằng 0.
Không còn là một vụ ngoại tình đơn thuần nữa. Chồng tôi đang âm thầm tước đoạt toàn bộ tài sản của tôi.
3. Bí Mật Ở Căn Nhà Ngoại Ô
Sáng hôm sau, tôi vẫn vờ như không có chuyện gì, nấu bữa sáng rồi tiễn anh đi làm. Ba ngày tiếp theo, tôi âm thầm theo dõi anh, không bằng cảm xúc mà bằng sự tỉnh táo tột cùng. Tôi ra ngân hàng, kiểm tra lại toàn bộ lịch sử giao dịch.
Hóa ra, số tiền hàng trăm triệu không phải mới bị lấy gần đây. Nó đã bị rút dịch chuyển đều đặn suốt 3 tháng qua dưới dạng các khoản nhỏ để tránh hệ thống báo biến động số dư lớn. Và người nhận không phải một cô gái trẻ đẹp nào cả, mà là một tài khoản đứng tên một người đàn ông: Nguyễn Văn Tú – người mà Minh giới thiệu là em họ dưới quê lên thành phố lập nghiệp.
Nhưng điều kinh khủng nhất chỉ thực sự lộ ra khi tôi tìm đến địa chỉ đăng ký của số tài khoản đó: Một căn nhà cấp bốn cũ kỹ nằm sâu trong một con ngõ nhỏ ở vùng ngoại ô.
Tôi đứng trước cửa, tim đập dồn dập. Khi cửa mở, người đứng trước mặt tôi không phải là người em họ tên Tú nào cả. Mà là một người phụ nữ trung niên khuôn mặt khắc khổ, hốc hác. Bà ta nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo, thở dài:
— “Cô là vợ của Minh, đúng không?”
— “Bà là ai? Sao bà biết tôi?” – Tôi bàng hoàng.
— “Tôi là mẹ ruột của nó.”
Tôi như bị sét đánh ngang tai: “Không thể nào! Minh nói với tôi là mẹ anh đã mất từ ngày anh còn nhỏ, anh sống ở trại trẻ mồ côi cơ mà!”
Bà ta quay lưng, bước vào trong nhà, giọng nói buông một tiếng thở dài cay đắng: “Nó nói dối cô đấy. Vào nhà đi, có lẽ cô nên biết chồng mình thực sự là ai.”
4. Sự Thật Kinh Hoàng Hơn Cả Ngoại Tình
Câu chuyện người mẹ kể khiến tôi nghẹt thở. Minh không phải là người đàn ông tỉnh lẻ hiền lành, tự lực cánh sinh như cái mác anh ta tự tạo ra để cưới được một người thành phố có điều kiện như tôi.
Quá khứ của anh ta là một chuỗi đen tối: Nghiện ngập cá độ bóng đá, nợ nần chồng chất vì lô đề, đến mức bị họ hàng dòng tộc từ mặt. Những năm qua, anh ta tiếp cận tôi, đóng vai một người chồng hoàn hảo chỉ để lợi dụng tài sản của tôi và âm thầm dùng tiền của vợ để trả nợ cho các băng nhóm xã hội đen.
— “Còn người em họ tên Tú đó…?” – Tôi hỏi, giọng run lên bần bật.
— “Không có đứa em họ nào cả.” – Bà cụ đáp. “Đó là tài khoản do chính nó lập ra bằng chứng minh thư nhặt được để làm trạm trung chuyển tiền, tránh bị cô phát hiện.”
— “Vậy còn cuộc gọi lúc đêm muộn? Anh ta báo cáo là ‘cô ấy đã ngủ rồi’…”
— “Nó không ngoại tình.” – Người mẹ nhìn tôi, ánh mắt lạnh đi. “Nó gọi cho tên trùm chủ nợ đứng đầu đường dây tín dụng đen. Nó báo cáo cô đã ngủ để chuẩn bị lẻn vào lấy trộm sổ đỏ và giấy tờ đất đai của bố mẹ cô cho mang đi gán nợ.”
5. Lần Đầu Tiên Thực Sự Thức Tỉnh
Tối hôm đó, tôi trở về nhà. Minh đang ngồi trên sofa xem tivi như mọi khi.
— “Em đi đâu mà giờ mới về?” – Anh ta ngước lên hỏi, ánh mắt vẫn dịu dàng.
Tôi nhìn anh ta. Rất lâu. Rồi tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh tanh:
— “Em đi tìm sự thật.”
Minh khựng lại: “Ý em là gì?”
Tôi chậm rãi đặt lên bàn kính một xấp tài liệu: Bản sao kê giao dịch ngân hàng, thông tin định vị căn nhà ngoại ô, và cả đoạn ghi âm cuộc trò chuyện giữa tôi và mẹ ruột của anh ta.
Sắc mặt Minh lập tức chuyển từ hồng hào sang tái mét, rồi xám xịt như tro tàn. Sự im lặng đáng sợ bao trùm không gian. Sau một hồi lâu, anh ta thở dài, cúi đầu:
— “Anh xin lỗi… Nhưng anh thề, anh không hề có người đàn bà khác bên ngoài. Anh không ngoại tình!”
Tôi bật cười, một tiếng cười chua chát vang vọng khắp căn nhà trống rỗng:
— “Ước gì anh ngoại tình thật, Minh ạ.”
Anh ta ngước lên nhìn tôi, đôi mắt đầy vẻ hoang mang không hiểu. Tôi lắc đầu, cay đắng:
— “Ít ra, nếu anh ngoại tình, mọi chuyện còn đơn giản hơn. Ngoại tình là lỗi lầm về cảm xúc, tôi có thể chọn tha thứ hoặc rời bỏ. Nhưng một kẻ sống hai mặt, lừa dối từ xuất thân cho đến danh tính, biến cuộc hôn nhân thành một công cụ đào mỏ và coi người vợ đầu ấp tay gối thành một mục tiêu để trộm cắp tiền bạc trả nợ cờ bạc… Đó là sự phản bội tột cùng, nó sâu và bẩn thỉu hơn bất kỳ mối quan hệ ngoài luồng nào.”
Tôi đứng dậy, lạnh lùng để lại một câu duy nhất:
— “Chúng ta kết thúc ở đây. Đơn ly hôn tôi sẽ gửi sau, còn tiền bạc và giấy tờ, anh chuẩn bị làm việc với pháp luật đi.”
Anh ta không níu kéo, cũng không thể níu kéo. Có lẽ anh ta biết, chiếc mặt nạ đã vỡ, và bên dưới chỉ là một sự lừa dối ghê tởm.
Người ta thường nghĩ rằng ngoại tình là thứ vũ khí chí mạng nhất giết chết một cuộc hôn nhân. Nhưng không. Có những sự thật còn kinh hoàng hơn thế: Đó là khi bạn nhận ra, người đàn ông nằm cạnh mình suốt bảy năm qua, chưa bao giờ là người mà bạn từng quen biết.
Đêm đó, tôi không khóc một giọt nước mắt nào. Tôi nằm xuống, nhắm mắt lại. Lần này… là ngủ thật. Và cũng là lần đầu tiên sau nhiều năm kết hôn, tôi cảm thấy mình thực sự tỉnh táo.